Minh Trí
Con nhớ mãi nụ cười hiền dịu
Như Phật Đà vi tiếu lúc hữu duyên
Không lo âu , không vướng bận ưu phiền
Mà tự tại giữa một miền an lạc
Con nhớ mãi một nụ cười mọc mạc
Như gió chiều man mát cả tình quê
Tựa dòng sông sóng nước vỗ bốn bề
Như lời mẹ vỗ về lời ru ngọt
Con nhớ mãi một nụ cười thanh thoát
Thật hiền từ và dào dạt yêu thương
Như sẻ chia bao mất mát giữa đời thường
Và khai mở một con đường thánh thiện
Nụ cười ấy trong con còn hiển hiện
Mà bóng thầy đã vĩnh viễn rời xa
Đường viễn ly còn có nụ cười cha
Con vững bước vượt qua đời giông bão
Tưởng Niệm Phật !
Tiết thu se sắc lá vàng
Gió thu man mát tự ngàn năm xưa
Thu sang nhớ mấy cho vừa
Nhớ mùa thu ấy tiễn đưa bóng Thầy.
Thềm rêu bài cũ còn đây
Nhành sa la đỏ thoảng bay hương nồng
Bóng từ tỏa mát Nam Tông
Một vầng trăng sáng giữa lòng Kỳ Viên.
Thầy đi quạng vắng cửa thiền
Thầy đi vàng vọt một miền chơn như
Thầy ơi! đôi mái thuyền từ
Lấy ai chèo chống bây chừ Thầy ơi !
Ca dao thấm đượm đôi lời
MaÁt cha góy đỏ giữa đời lắm nhơ
Với lòng thương kính vô bờ
Nguyện cầu thầy tổ thảnh thơ cõi nhàn !
Kính Dâng Thầy
Một đóa quỳnh liên rũ cánh tàn
Hương thơm còn nguyện khắp nhân gian
Nương khói trầm bay vào tịch vắng
Theo gió mùa thu vút lên ngàn
Định luật vô thường sanh sanh diệt
Chân lý nghìn đời hợp hợp tan
Phước lành góp nhập từ muôn kiếp
Kính dâng Hòa Thượng hưởng thiên bang.