Thầy Tôi Luôn Giữ Trong Ḷng H́nh Ảnh Mẹ

 

Mặc dù những ngày tháng sống bên thầy rất ít ỏi, nhưng có thể Tôi là một trong những vị thị giả được thầy yêu thương và dạy dỗ nhiều nhất. Đôi khi thầy lại hay tâm sự với tôi về cuộc đời tu của thầy  về những ngày tháng lận đận bên Campuchia. Cuộc đời thầy là một chuỗi ngày tháng lao đao, vất vả. Sinh ra trong một gia đ́nh có năm anh em, cha mất sớm là người con trưởng trong gia đ́nh, lại nhiều tuổi nhất nên tất cả mọi trách nhiệm thay mẹ dạy dỗ  chăm sóc các em thầy đều quán xuyến, đảm trách . Sống trên mảnh đất chùa tháp từ nhỏ Thầy đă thấm nhuần tư tưởng và giáo lư Nguyên Thủy của Phật giáo, ngoài thời gian đi làm để nuôi sống gia đ́nh, chăm sóc và dạy dỗ các em, Thầy thường xuyên lui đến chùa tụng niệm và tham gia các khóa kinh sớm chiều. Dần dần Thầy được Sư Cả trụ tŕ chùa  Nolodom , thuộc tỉnh Preveng cất nhắc lên vai tṛ A cha (người dẫn kinh hay c̣n gọi là người chủ sám) trong các khóa lễ của chùa, các Phật tử Việt Kiều tại Campuchia hay gọi Thầy bằng cái tên thân mật là À Cha Chơi (bởi tên thật của Thầy là Trần Văn Chơi). Về sau khi xuất gia trở thành một  vị Sư trong Phật giáo, Thầy lại gánh thêm trách nhiệm, vừa gia đ́nh, vừa giáo hội. Không phải Thầy chưa thoát ly gia đ́nh, mà v́ tâm thầy luôn hướng về gia đ́nh để tiếp độ gia đ́nh đi vào con đường chân chính, biết làm thiện, tránh ác, hộ tŕ Tam Bảo . Đặc biệt Thầy luôn hướng tâm đến người mẹ mà Thầy yêu kính nhất. Trong thời gian c̣n tu trên đất Campuchia .Thầy thường xuyên lui về thăm viếng Mẹ hiền, hướng dẫn Mẹ đi chùa tạo phước, cũng như phụ giúp Mẹ dạy dỗ và d́u dắt các em. Về sau khi Phật giáo Nguyên Thủy truyền về Việt Nam, Thầy đă cùng với các Thầy Tổ như : Ḥa Thượng Hộ Tông, Ḥa Thượng Thiện Luậ , Ḥa Thượng Bửu Chơn,  Ḥa Thượng Giác Quang , Ḥa Thượng Tối Thắng , Ḥa thượng Giới Nghiêm v.v.. truyền đạo về Việt Nam, thành lập Giáo Hội Tăng Già Nguyên Thủy Việt Nam. Từ đây với trách nhiệm của một người mang ḍng máu Việt Nam, Thầy đành gạt lệ chia tay người Mẹ hiền kính yêu và những đứa em thơ dại để cùng đắp xây gầy dựng nền Phật giáo Nguyên Thủy trên quê hương Việt Nam máu thịt. Từ đó về sau mặc dù bận rộn nhiều công việc Phật Pháp, nhưng thỉnh thoảng vẫn dành thời gian về Campuchia thăm Mẹ và các em .

Thầy thường bảo Tôi :”điều làm thầy ăn hận nhất là khi bà Bảy (Mẹ của thầy) qua đời, Thầy tự xét chưa làm tṛn bổn phận làm con đối với bà . Cuộc Đời Bà đă quá nhiều cực khổ, lo cho con hết đứa này hết đứa kia, thui thủi một thân một ḿnh, dầm mưa dăi nắng, thế mà…” nói đến đây thầy lại khóc.  Có thể sau này, căn bệnh tai biến mạch máu năo khiến thầy không thể ḱm chế được cảm xúc đau ḷng đó , phần nhớ Mẹ , phần tủi cho tấm thân bệnh hoạn, không người thân thuộc kề cận, nên Thầy có buồn, có khóc tưởng cũng không phải là chuyện lạ

Cứ mỗi năm, vào dịp giổ Bà Bảy, thân mẫu của Thầy, Thầy lại xuất tiền làm trai Tăng rất long trọng và thành kính. Trên cương vị lănh đạo cao cấp trong Phật giáo, nhưng thầy vẫn luôn giữ trọn tư cách của một người đệ tử “kính Phật, trọng Tăng “điều này Thầy bảo Thầy học hỏi được từ Sư tổ Hộ Tông , một bậc cao Tăng từ ḥa khả kính, b́nh dân và rất giản dị. Tôi nhớ có lần đến ngày kỵ giỗ của Bà Bảy , Thầy đích thân mang tiền xuống nhà bếp nhờ đi chợ, Thầy tỉ mỉ dặn ḍ nhà bếp mua món này cho Sư , mua món kia cho Sư, Thầy bảo, cúng dường vật vừa ḷng, hằng được vật vừa ḷng, như vậy hồi hướng người quá văng mới diệu dụng, c̣n Thầy lui về sửa soạn vật phẩm để lát nữa đến giờ cơm cúng dường chư Tăng. Thầy bảo Tôi soạn toàn bộ đồ dùng tốt nhất, khăn phải mới, bàn chải, kem đánh răng phải cao cấp, đường, sửa phải c̣n thời hạn sử dụng lâu.v.v.. rồi dùng mâm lót , lấy giấy kiếng gói lại cẩn thận. Đến giờ thọ trai Thầy xuống trai đường sớm nhất, ngồi đợi chư Tăng quang lâm rồi tác bạch, rồi lại khó, sau đó tự tay cúng dường chư Tăng đúng theo nghi thức và phận sự của người biết cách tạo phước .

Tôi c̣n nhớ có lần Tôi lỡ dại, nghĩ lại vừa thương thầy lại vừa tức cười. Số là lần đó, thầy bỏ Tôi lấy băng kinh bỏ vào máy cho thầy nghe, tôi hỏi thầy muốn nghe băng ǵ? Thầy bảo băng nào cũng được !” Biết cái bệnh thầy hay nhớ Mẹ, Tôi lại vớ nhầm cuộn băng ḷng mẹ của Thượng Tọa Thiện Pháp diễn đọc, thế là Thầy cứ khóc hù hụ suốt cả buổi, cho đến hết bài kinh, c̣n tôi th́ nào có hay biết ǵ, nên cứ dửng dưng lấy Y của Thấy đi giặt, lát sau trở lên pḥng thấy Thầy nằm nghiêng vào tường, nước mắt c̣n ướt cả mặt. Lần đó vế sau, Tôi không dám chạm tay vào cuộn băng ấy nữa.

Rồi có một lần Tôi vừa lau pḥng thầy, vừa ê a hát theo bài hát ḷng mẹ vẳng qua từ bên xóm , thế là Thầy tôi lại khóc, tôi hoảng quá, liền im bật, lẳng lặng thu dọn xô thau lẻn ra ngoài, không để lại một tiếng động .

Thầy tôi là như thế rất cảm xúc và vô cùng b́nh dị, tôi không biết thầy tu đến bực nào, cao bao nhiêu ? Nhưng một điều tôi vẫn luôn chắc chắn rằng :"Thầy tôi là một người con chí hiếu, luôn luôn nhớ về h́nh bóng của người Mẹ mà thấy hết ḷng tôn kính. Có thể mượn lời kinh Vu Lan Bồn của Phật giào Bắc Tông để nh́n nhận Thầy : “ Hạnh hiếu là hạnh Phật , tâm hiếu là tâm Phật “

 

Tỳ Kheo Nguyên Ngọc

Giác Quang Tự – Mùa hạ PL 2547.

 

Mục Lục