Rất nhiều người ngạc nhiên khi thấy tôi theo Phật giáo.
Ngạc nhiên không phải v́ đạo Phật là một tôn giáo hiếm hoi ở Việt Nam.
Đa số dân Việt là Phật tử. Thiên chúa giáo hay các tôn giáo khác mới là
hiếm hoi. Người ta ngạc nhiên chỉ v́ tôi c̣n quá trẻ, mới ngoài hai mươi
mà đă là một phật tử thuần thành. Để trả lời cái thắc mắc đó, tôi xin
vắn tắt giải thích v́ sao tôi theo Phật giáo.
Đạo Phật lấy nghiệp quả làm gốc. Trước tiên, tôi tin theo
đạo Phật là có thể v́ tôi đă từng là phật tử từ nhiều kiếp trước, kiếp
này tôi chỉ lặp lại những ǵ tôi đă làm trong tiền kiếp. Nhưng đó chỉ là
cách giải thích theo nghiệp quả. Cách giải thích thực tế hơn là tôi được
sinh ra trong một hoàn cảnh thuận lợi để trở thành một người con Phật.
Từ nhỏ tôi đă quen với kinh tụng Pali, hồi hướng, trai tăng, phóng sanh,
v.v.. v́ bà ngoại là một tu nữ, tu hành rất chân chánh. Mỗi lần ngoại
thỉnh các sư đến nhà trai tăng, tôi thấy vị sư nào cũng quen quá, cũng
hiền hoà quá. Rồi h́nh ảnh các vị sư trong chiếc y cà sa vàng đầy oai
đức đă in vào tâm trí tôi từ lúc nào tôi không biết. Dần dần, tôi mến sư
và mến đạo. Cho đến khi ngoại mất đi th́ tôi mới thấy đạo Phật rất gần
với ḿnh. Thấy sư, tôi nhớ đến ngoại, một người thật hiền lành, từ bi.
Trong các dịp cúng thất cho ngoại, tôi đến chùa thường xuyên hơn. Tôi
thấy ngoại qua h́nh ảnh các vị sư, thấy sư qua h́nh ảnh ngoại và dần dà
nhiễm luôn các lời kinh, tiếng kệ.
Nguyên nhân thứ hai dẫn tôi đến với đạo Phật là d́ tôi.
Tôi được sinh ra trong một gia đ́nh vọng tộc, tuy miếng không có nhưng
cái tiếng vẫn c̣n. Gia đ́nh ngoại đạo đức rất cao. Các cậu, d́, rất
thương yêu nhau và đùm bọc lẫn nhau. Tôi sống với gia đ́nh bên ngoại từ
nhỏ nên cũng bị ảnh hưởng bởi sự giáo dục này. Sự bất hạnh của d́ khiến
tôi muốn chia sẻ nhưng không biết làm sao. D́ đă hy sinh hết tuổi xuân
của ḿnh để lo cho ngoại nên lập gia đ́nh rất trể. Đă vậy mà d́ gặp cảnh
không may, chồng không thương yêu lo lắng cho d́ như d́ mong mỏi. D́
phải rời xa gia đ́nh, sống một ḿnh nơi xứ lạ quạnh quẽ, thiếu vắng t́nh
yêu và t́nh thương, lại thêm nhớ chùa chiền, sư thầy, d́ rất là đau khổ.
Lúc c̣n ở Việt Nam, d́ đi chùa rất thường xuyên, giữ giới rất trong sạch
mà bây giờ không được nghe tiếng kinh, thấy cảnh chùa, tôi biết đó là
một sự mất mát lớn lao đối với d́. Tôi thương d́ vô cùng v́ d́ là người
bảo bọc, nuôi dưỡng tôi từ thời tấm bé mà ngày nay khôn lớn rồi tôi
không giúp ích được ǵ cho d́. Từ ḷng thương d́, tôi nghĩ đến chuyện đi
chùa đọc kinh và hồi hướng phước đến cho d́. Gần gũi phật pháp, v́
thương ngoại, thương d́, chính tôi trở thành người phật tử thuần thành
lúc nào không hay.
Ngoài ḷng thương ngoại và d́, những hạnh phúc mà tôi
đang hưởng cũng đă thúc đầy tôi phải tĩnh tâm tu tập nhiều hơn. Khi ḿnh
có một điều ǵ th́ ḿnh lo sợ nó sẽ mất đi. Tôi cũng thế. Lúc nào tâm
tôi cũng lo sợ những điều hạnh phúc của ḿnh sẽ bỏ ḿnh đi. Vậy th́ tôi
phải vun quén cho cái hạnh phúc của ḿnh để quả phước được kéo dài. Khi
c̣n sinh tiền, ngoại thường dạy rằng đă có phước th́ phải biết tạo thêm
để có mà hưởng dài lâu. Tôi biết ḿnh là người có phước. Tôi được theo
đuỗi việc học, được người yêu ḿnh và có được t́nh yêu mà ḿnh mong mơi
nên luôn sợ phước báu của ḿnh sẽ mất đi. Do đó, tôi cố tạo thêm phước
để nếu không dùng được đời này th́ đời sau phước trổ, ḿnh cũng được
hưởng quả lành. Và nếu tạo được phước, khi gặp nghịch cảnh tôi cũng c̣n
nguồn an ủi là chánh pháp. Vững ḷng tin nơi chánh pháp, khi hạnh phúc
hiện tại của tôi mất đi tôi cũng sẽ không đau khổ nhiều, tôi sẽ đủ sức
mạnh để đứng lên mà t́m một nguồn hạnh phúc khác.
Nói chung tôi đến với đạo Phật v́ những lư do cá nhân hơn
là v́ ngộ đạo. Nhưng bây giờ khi đă ngộ được đạo rồi, tôi ngộ luôn chính
những lư do cá nhân đó đă trợ duyên cho tôi t́m về chánh pháp.
[Trang
chuyên đề]