TẠI SAO TÔI THEO ĐẠO PHẬT
Phật Tử Hạt Nắng- Thùy Trang
Tôi là con gái út trong một gia đ́nh tương đối khá giả gồm có 8 anh chị em, 3 trai, 5 gái. Trong khi mẹ tôi mang thai tôi th́ một hôm có một người đàn ông tuổi ngoài sáu mươi, nét mặt hồng hào với bộ ria mép và cḥm râu nơi cằm dài quá ngực, màu muối tiêu như đầu tóc dài búi tó của ông, đến gỏ cửa nhà tôi và muốn vào nói chuyện với bố tôi. Sau một lúc nói chuyện, ông cho bố tôi biết đứa bé trong bào thai sẽ khắc chết bố tôi và đứa em sanh đôi của nó. Ông khuyên bố mẹ tôi nên t́m cho đứa bé ấy một gia đ́nh khác để tránh việc đáng tiếc xẩy ra. Dĩ nhiên bố mẹ tôi không tin vào lời của ông ấy cho nên đă để chuyện đó đi vào quên lăng.
Rồi mẹ tôi nhập viện nhà thương Từ Dủ, SaiGon, chuyển bụng sanh. Sau vài tiếng đồng hồ vật vă, mẹ tôi sanh ra tôi trước rồi ba phút sau th́ đứa em gái tôi cũng chào đời. Bố mẹ tôi rất vui mừng và thương cặp song sanh này hơn cả những ǵ trên thế gian. Khi hai chị em tôi sanh ra được hơn một ngày th́ đứa em sanh đôi với tôi tự nhiên bị yếu dần và h́nh như không c̣n đủ sức sống, đồng thời bố tôi ở nhà cũng đột nhiên bị bệnh nặng. Bác sĩ không chữa được và tỏ ư bó tay. Lúc đó mẹ tôi chợt nhớ đến lời của người đàn ông đă nói với mẹ tôi cách đó năm tháng. Mẹ tôi bán tín bán nghi không biết có phải lời của ông ấy có đúng không? Nếu không sao lại có sự việc trùng hợp với lời nói của ông ấy đang xẩy ra với bố và đứa em sanh đôi của tôi? Trong lúc mẹ tôi c̣n bàng hoàng th́ người phụ nữ cùng pḥng với mẹ tôi bật lên tiếng khóc đau khổ và đấm ngực kêu Chúa, kêu Mẹ Maria. Mẹ tôi lại gần bên hỏi th́ mới biết đứa con mới sanh của bà vừa mới qua đời. Lúc này mẹ tôi không c̣n nghi ngờ lời nói của người đàn ông kỳ lạ đó nữa v́ những ǵ xẩy ra trong ngày hôm đó đúng như ông ấy đă nói trước với bố mẹ tôi. Mẹ tôi dùng lời khuyên nhủ người đàn bà tội nghiệp ấy và khi bà ta nguôi bớt, mẹ tôi đem chuyện người đàn ông kỳ lạ đă nói với bố mẹ tôi năm tháng trước kể lại cho bà ta nghe. Mẹ tôi ngỏ ư nhờ vợ chồng người đàn bà đó nhận tôi làm con nuôi thay thế cho đứa con vừa qua đời của bà. Như đă có sự sắp xếp từ bàn tay của Bề Trên, vợ chồng ông bà ấy vui vẻ nhận lời đem tôi về nuôi và coi tôi như đứa con mà họ sanh ra.
Năm tôi lên năm tuổi, tôi thường cảm thấy trong ḷng ḿnh có vấn đề ǵ đó khó tả và cũng khó chống lại. Tôi thường thèm được nghe kinh và đọc kinh sách. Bố mẹ nuôi tôi là người theo đạo Thiên Chúa Giáo nên họ đă t́m những sách kinh của đạo Thiên Chúa cho tôi đọc nhưng những bài kinh đó không làm cho tôi cảm thấy thoă măn sự mong muốn của ḷng tôi. Khi tôi lên 13 tuổi th́ gia đ́nh tôi sang Mỹ đoàn tụ và sau đó tôi lập gia đ́nh tại đây. Sau 5 năm rưỡi sống chung với chồng, tuy không có sự xích mích giữa vợ chồng, nhưng tôi cảm thấy không c̣n sự luyến ái hay níu kéo của t́nh cảm nên tôi quyết định chia tay mà không có sự ràng buộc hay phiền phức nào. Năm tôi 25 tuổi, tôi cảm thấy trong ḷng như có một sự thúc dục tôi phải t́m chân lư. Cảm giác này tôi đă có từ năm lên 5 tuổi và nó vẫn theo đuổi tôi, tuy nhiên, lúc này cảm giác đó mạnh hơn trước. Mỗi ngày tôi đi bộ lên một ngọn đồi, vừa đi tôi vừa cầu nguyện với Chúa và Mẹ Maria theo người đạo Thiên Chúa làm. Cứ như vậy mà thắm thoát đă qua 3 năm và tôi vẫn không thấy được chân lư như ḷng tôi mong muốn.
Vào lúc tôi đau khổ nhất và có cảm giác đây là tận cùng cuộc đời của một con người, tôi ôm niềm đau khổ tột cùng đó đi lên ngọn đồi mà mỗi ngày tôi đều đến đó. Cũng như thường ngày tôi vừa đi vừa cầu nguyện nhưng lần này tôi không cầu nguyện tới đức Chúa và Mẹ Maria nữa mà cầu nguyện với các Đấng Bề trên nào tôi có duyên. Với sự thành khẩn và kiên tŕ của tôi, một buổi chiều đó tôi đi bộ lên ngọn đồi quen thuộc. Một người đàn ông tuổi ngoài 40 từ trên đồi đi ngược chiều với tôi. Khi hai chúng tôi c̣n cách chừng vừa tầm để nghe nhau nói chuyện th́ người đàn ông ấy lên tiếng chào hỏi tôi trước và gợi chuyện làm quen với tôi. Sau ngày hôm đó tôi có một người bạn đồng hành với tôi vào mỗi buổi chiều.
Qua vài ngày cùng đi bộ và nói chuyện với nhau, một buổi chiều nọ sau khi hai chúng tôi đi lên đến đỉnh đồi, đứng trên đó nh́n xuống thành phố trong cảnh hoàng hôn, người đàn ông đột nhiên nh́n thật sâu vào đôi mắt của tôi và hỏi tôi:
- Cô có biết là cô rất có duyên với Phật không?
Thoạt đầu tôi hơi bỡ ngỡ v́ tôi hoàn toàn không biết ǵ về Phật, tuy gia đ́nh ruột thịt của tôi theo Phật giáo. Hai người anh của tôi đă vào chùa tu từ lúc nhỏ. Họ gọi cố TT Thích Tam Giác ở chùa Vĩnh Nghiêm SaiG̣n là sư thúc. Người em sanh đôi của tôi cũng đă được vào chùa từ lúc c̣n bé và đă tu khổ hạnh. V́ được gia đ́nh Thiên Chúa giáo nuôi dưỡng nên tôi không biết ǵ về Phật Pháp. Tôi nh́n người đàn ông trước mặt một lúc rồi hỏi lại:
- Sao chú biết cháu có duyên với Phật?
Ông ấy nh́n tôi thật nghiêm nghị và nói từng chữ rất rơ ràng:
- Sự kiên tŕ và ḷng cầu đạo của cô tôi đă thấy rơ ràng rồi. Không phải cô đang muốn t́m con đường chân lư sao?
Tôi rất ngạc nhiên. V́ sao ông ta lại biết trong ḷng tôi đang đau khổ v́ mong muốn t́m chân lư? Tôi hỏi lại:
- Sao chú biết cháu đang muốn t́m con đường chân lư?
Ông ta khẳng định trả lời:
- Nếu cô không quyết tâm cầu t́m con đường chân lư th́ tôi đâu có dám đến đây nói chuyện với cô!
Ông ấy đă làm cho tôi đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác. Sau cùng tôi nói thật ḷng của tôi với ông ấy và nhờ ông ấy giúp tôi. Tôi theo lời của người đó tự ḿnh đi t́m kinh sách rồi tự đọc xem tôi có hiểu ǵ trong lời kinh và thử xem tôi thâm nhập được bao nhiêu phần trong những bài kinh tôi t́m đọc. Ông ấy c̣n nói sẽ cho tôi 3 tháng tự đọc, tự hiểu rồi sẽ có người đến khảo sát tôi. Nếu tôi qua được sự khảo sát đó th́ tôi sẽ biết bước kế tiếp tôi phải làm ǵ để đi đến con đường chân lư. Trong ba tháng đó tôi rất chăm chỉ đọc kinh sách và đọc kinh tụng. Những lời trong các quyển kinh đó tôi đọc qua th́ hiểu thấu được nghĩa bóng lẫn nghĩa đen của ư kinh như là tôi đă từng đọc từ trước rồi. Một buổi sáng hôm đó tôi nhận được tin báo Đức Quán Thế Âm sẽ hiện tiền để chỉ dạy cho tôi những ǵ tôi cần phải làm cho đường đời và đường đạo của tôi và đúng như vậy. Chiều hôm đó Đức Quán Thế Âm đă hiện tiền nói cho tôi nghe một bài Pháp nhưng v́ lúc đó ḷng tôi quá xúc động và không an ổn nên tôi liền quên hết những lời Ngài đă nói. Cho tới hôm nay tôi cố gắng nhớ lại nhưng không làm sao nhớ được.
Thời gian cứ như vậy trôi qua. Tôi vẫn một ḷng t́m đọc kinh Phật v́ mỗi khi tôi đọc bất cứ kinh nào th́ h́nh ảnh hiện ra trong trí tôi rất rơ ràng và tôi hiểu một cách thấu triệt làm cho tôi cảm thấy con đường chân lư mà tôi đi t́m bấy lâu nay đang ở ngay trong đó. Tôi trở nên "ghiền" nghe kinh Phật và đam mê vào Phật Pháp. Cho đến một hôm tôi nghe trong tâm trí tôi như có giọng nói của người đàn ông nghe rất trong suốt vọng vào từ hư không nhắc tôi niệm Phật. Tôi liền theo đó tự làm cho ḿnh một xâu chuỗi Phật đeo tay để mỗi khi tôi rănh trong giờ làm việc tôi có thể dùng để niệm Phật. Trong thời gian tôi làm y tá, tôi đă từng dùng Pháp Môn Tịnh Độ để niệm Phật trợ giúp cho 3 bệnh nhân của tôi lúc họ lâm chung và ngay tại lúc đó tôi và vị thầy đến tụng kinh cho bệnh nhân cũng đă chứng kiến Thánh, Phật đến rước bệnh nhân đó đi.
Tháng tư năm 2004. Mẹ tôi được đưa vào bệnh viện v́ nước trong phổi đă lên quá độ làm cho mẹ tôi khó thở và không cử động được. Sau vài tiếng đồng hồ làm phẩu thuật hút nước trong phổi ra mẹ tôi trở lại b́nh thường nhưng c̣n yếu sức. Mọi người cứ tưởng là mẹ tôi sẽ khoẻ mạnh lại và sẽ xuất viện sớm để về nhà nhưng hai hôm sau đó mẹ tôi bị rơi vào t́nh trạng tai biến mạch máu năo. Bác sĩ không cứu được nên tuyên bố là mẹ tôi đă ra đi. Trong lúc anh chị em tôi và những người thân quen đang đứng chung quanh giường mẹ tôi khóc lóc và mỗi người một lời từ giả với mẹ tôi, đột nhiên thân xác của mẹ tôi giật lên vài lần rồi nhịp tim chạy lại và mẹ tôi thở lại nhẹ nhàng. Mẹ tôi từ từ mở mắt ra nh́n chung quanh mọi người rồi mẹ tôi hỏi tôi. Mẹ tôi muốn gặp tôi. Sự sống lại của mẹ tôi đă làm cho các bác sĩ và y tá cũng như những người đang có mặt tại hiện trường lúc đó rất ngạc nhiên. Ai cũng nói đó là một phép lạ và không ai để ư đến việc mẹ tôi muốn t́m gặp tôi. V́ mẹ tôi không nói lư do ǵ mẹ tôi muốn gặp tôi nên không ai gọi điện thoại để gọi tôi về. Ngày hôm sau mẹ tôi bị tai biến mạch máu năo lần thứ hai. Lần này mẹ tôi không tỉnh lại được nữa mà chỉ nằm im không nhúc nhích tuy hơi thở vẫn đều nhờ máy trợ thở và nhịp tim vẫn đập nhờ chiếc máy trợ tim nhỏ được đặt trong ḷng ngực mẹ tôi. Mẹ nằm trên giường bệnh được 5 ngày, bác sĩ cho gia đ́nh tôi biết mẹ tôi đă đi rồi và khuyên lo hậu sự nhưng anh chị em của tôi vẫn hy vọng mẹ tôi sẽ sống lại như lần trước nên nài nỉ bác sĩ cho mẹ tôi nằm lại và tiếp tục theo dơi. Qua ngày thứ 10, trong lúc cô y tá vào để tiêm thuốc vào bịch nước biển cho mẹ tôi, đột nhiên mẹ tôi mở mắt ra. H́nh như mẹ đă dùng hết sức c̣n lại để làm hành động đó. Mẹ nh́n theo hướng cô ư tá với cặp mắt mở to đă lạc thần trắng bạc, miệng mẹ mấp máy và nhịp đập trên ngực nhanh và mạnh hơn như là mẹ muốn nói điều ǵ nhưng lời không thoát ra miệng được. Tuy nhiên chị tôi hiểu được ư của mẹ là mẹ muốn gặp tôi. Sáng hôm sau khi tôi c̣n đang ngon giấc th́ tiếng chuông điện thoại trên đầu giường reng đánh thức tôi dậy. Chị tôi hối thúc tôi phải xuống gặp mẹ tôi liền v́ mẹ muốn gặp tôi. Chiều hôm đó tôi đáp chuyến bay khẩn đến phi trường LA để đi gặp mẹ tôi. Tôi vào pḥng bệnh đến bên cạnh giường mẹ tôi gọi mẹ và cho mẹ biết tôi đang ở bên cạnh mẹ. Tôi đưa tay nắm bàn tay mẹ và lúc đó mẹ đă dùng hết hơi tàn để nắm lấy tay tôi. Môi mẹ mấp máy như muốn nói ǵ với tôi. Mẹ con liền tâm, tôi hiểu được mẹ tôi muốn tôi niệm Phật cho mẹ. Tôi ngồi bên cạnh mẹ niệm Phật như vậy được 2 ngày. Sáng thứ năm của tuần đó bác sĩ vào và muốn gia đ́nh tôi quyết định cho mẹ tôi để mẹ tôi được yên. Trong lúc nghe bác sĩ nói chuyện, mẹ tôi mấp máy miệng như muốn nói ǵ đó và thật kỳ diệu làm sao, tôi như nghe được mẹ tôi nói trong tôi là quyết định rút máy và ống thức ăn cho mẹ đi. Tôi liền đưa quyết định đó ra và xin bác sĩ để mẹ tôi lại nhà thương đó đến hết tuần. Nếu mẹ c̣n chưa đi th́ chúng tôi sẽ dời mẹ vào viện dưỡng lăo để chờ chết. May thay bác sĩ vui vẻ chấp nhận lời yêu cầu của chúng tôi. Chiều hôm đó từ nhà thương về, mỗi người lo công việc riêng của họ, riêng tôi không có ǵ làm nên đi ra đi vào và không ngừng niệm Phật hồi hướng cho mẹ tôi. Trong lúc tôi đang niệm Phật th́ tôi nghe có tiếng nói của một người đàn ông vang lên trong tai bảo tôi ngồi quay mặt về hướng Tây, nhất tâm niệm Phật th́ mẹ tôi sẽ được cứu. Tôi y theo lời chạy vào pḥng lấy xâu chuỗi Phật rồi ra sân sau nh́n về hướng mặt trời lặn, ngồi xuống nhất tâm niệm Phật. Thời gian trôi qua chừng hơn nửa tiếng, tôi đứng dậy đi vào nhà. Việc làm cho tôi và mọi người trong nhà hết sức ngạc nhiên là tự nhiên trong nhà có mùi thơm của hoa lài thoang thoảng, nhẹ nhàng. Mùi thơm đó ở lại trong nhà chừng 10 phút rồi mất đi.
Năm giờ sáng hôm sau khi tôi đang c̣n ngủ th́ tôi thấy mẹ tôi về ôm tôi và hôn lên má tôi nói lời vĩnh biệt và cám ơn tôi đă niệm Phật cho mẹ. Chín giờ 10 nhà thương gọi điện thoại báo tin mẹ tôi đang trong cơn hấp hối. Chúng tôi vội vă vào nhà thương để gặp mẹ lần cuối nhưng khi chúng tôi vào đến cửa pḥng của mẹ tôi th́ tấm màn nơi giường của mẹ tôi đă được kéo lại từ lúc nào rồi. Đó là dấu hiệu mẹ tôi đă ra đi. Tuy chúng tôi vào trể nhưng thân xác của mẹ tôi lúc đó vẫn c̣n ấm và một mùi thơm lạ c̣n vương lại nơi xác mẹ tôi. Không khí trong pḥng vẫn thoáng và ấm, không có âm khí lạnh lẽo. Hai tiếng đồng hồ sau, hơi lạnh từ chân của mẹ tôi đi dần lên và nơi hơi ấm ở lại cuối cùng là vùng đỉnh đầu và trán của mẹ tôi. Lúc đó tôi được biết mẹ tôi đă vĩnh viễn ra đi. Tối hôm đó người chị lớn và đứa cháu cùng người anh của tôi thấy mẹ tôi trong mơ. Mẹ mặc chiếc áo màu trắng, tay cầm đoá hoa sen, nét mặt mẹ hồng hào tươi đẹp. Mẹ mỉm cười với họ rồi lướt mây đi mất.
Thời gian sau này tôi phát nguyện hết ḷng tu Phật, không để phí thời gian của tôi v́ tôi đă thấy được chân lư trong Phật Pháp và tôi muốn đến và ở trong chân lư mà tôi hằng mong ước. Tôi cũng thường mơ thấy các vị Bồ Tát đến giảng kinh cho tôi nghe, những bài kinh như Thập Nhị Nhân Duyên và Bồ Tát muốn tôi tu theo Pháp đó. Nhờ sự chỉ dẫn của các Bồ Tát mà đường tu của tôi cũng không mấy khó khăn. Mấy năm về trước tôi được đặt cho một danh hiệu mà khi tôi nói đến danh hiệu của tôi ai cũng cho là dễ thương, đó là Hạt Nắng. Tôi không hiểu ngụ ư ǵ và v́ sao tôi được tặng danh hiệu đó. Cho đến măi sau này tôi mới hiểu ra v́ sao tôi được tặng cho danh hiệu là Hạt Nắng. Sau một thời gian tôi theo Pháp môn Tịnh Độ và ngộ ra được sự mầu nhiệm và sâu sắc của Pháp môn đó, tôi đă uyển chuyển lèo lái sự thông đạt đó vào Pháp môn Thiền và theo đó tiếp tục con đường tu hành của tôi. Hiện nay tôi vẫn tu hành theo Pháp môn Thiền Tịnh song tu. Nhờ các Pháp môn của Đức Thế Tôn chỉ dạy, tôi đă t́m ra được chân lư và hoan hỷ trong chân lư đó. Một đời người ngắn ngủi, nếu không biết cầu đạo và t́m đạo để phải đi sai đường lạc lối là một điều đáng tiếc. Con đường của Chánh Pháp, Đức Thế Tôn đă đi qua và chỉ dạy lại cho chúng ta cùng đi với Ngài rất rơ ràng. Chỉ sợ là chúng ta có duyên để nhận thức được hay không? Cầu mong cho tất cả chúng sanh sớm gặp được duyên với Phật Pháp và y giáo phụng hành. Cầu mong cho mọi chúng sanh sớm tu thành Phật quả!