BÙNG LÊN KHỎI BÓNG TỐI

 

Mary Duggan

Virin Islands, Hoa Kỳ.

Tháng 10, 1999.

Nguyễn Văn Sáu biên dịch

 

Làm sao bạn có thể cô đọng được điều quan trọng lạ thường trong cuộc sống? Bạn c̣n chiết xuất (chưng cất) được loại nước hoa nguyên chất nào từ những chất đă trở thành mùi thơm bay phảng phất? C̣n nhạc cụ nào đủ sức thuyết phục để đệm cho bài hát trong suốt như pha lê gây ấn tượng hơn giây phút tuyệt vời của một chân đế đă quá rơ ràng? Thỉnh thoảng tôi cũng nh́n lại những quăng thời gian quá khứ và những ngày đă qua, cảm nhận quan trọng nổi cộm lại là cảm nhận bất hạnh. Chẳng phải tôi đă gặp bất hạnh trong cuộc sống; tôi xuất thân từ một gia đ́nh đông con rất đầm ấm yêu thương nhau. Gia đ́nh tôi thuộc tầng lớp trung lưu, có nhà cửa đàng hoàng để ở, đồ ăn thức uống trên bàn ăn không bao giờ thiếu, kể cả quà tặng vào đủ mọi dịp lễ lạt quanh năm. Tôi sinh trưởng tại Hoa Kỳ và rồi lớn lên tại một ḥn đảo khí hậu nhiệt đới từ năm lên mười chẳng một ai cho hoàn cảnh như vậy là bất hạnh cả. Trung thực mà nói tôi phải công nhận ḿnh đă trải qua thời niên thiếu vô cùng hạnh phúc.

Nhưng nỗi bất hạnh tiềm tàng vẫn c̣n đó. Hồi c̣n nhỏ tôi rất ham đọc sách và hơi mơ mộng viển vông, lúc nào tôi cũng chú ư quan sát, hơi nhút nhát và sống tách biệt khỏi sinh họat tích cực nơi nhiều người khác. Tôi luôn trông chờ một điều ǵ đó. Càng lớn, tôi càng cảm thấy bất hạnh. Đâu đó trong tôi một bóng đêm đă ngự trị và ngày càng lan rộng. Tôi không biết rơ vào lúc nào tôi đă loại bỏ “đức tin Công giáo” tôi đă lănh nhận ngay từ lúc mới lọt ḷng mẹ Nhưng có khả năng vào khoảng thời gian tôi lao vào nghiện ngập.

Khi lên 15 tuổi, tôi đă uống rượu lần đần tiên và đă say bí tỉ. Tôi suy nghĩ “Thế là, điều tôi chờ đợi từ lâu đă xuất hiện.” Tôi lao vào và lặn ngụp trong đó. Tôi đă ăn uống say sưa, và đă trở thành một người khác hoàn toàn. Tôi đă vui chơi thỏa thích trong ba năm liên tiếp. Thật là ba năm chơi bời tuyệt vời nhất. Nhưng giống như bất kỳ điều ǵ trên đời này, cuộc vui nào rồi cũng đến lúc kết thúc, và một khi bạn đă bắt đầu nằêm trong bóng tối th́ cho dù một luồng sáng cực mạnh cũng phải tàn dần và bóng tối sẽ bao trùm trở lại. Tôi phát hiện ra một điều đă rồi là một điểm dừng ngắn ngủi ngay dưới chân thần men Bacchus. Ma men là một vị thần nghiêm khắc, một vị thần hút hết sinh lực tâm hồn của nạn nhân. Nhưng ma men đó lừa tôi và biến mất ngay từ lúc đầu. Trong tôi chỉ toàn là bóng tối và khoảng không trống rỗng. Suy tư của tôi chỉ nhắm tới những khao khát đen tối của một con người hoàn toàn thất bại và cô đơn, đang trả giá để được  hạnh phúc và vui khoái với vị thần chẳng biết nghe và  không bao giờ chăm sóc đến ai. Đồ đạc chẳng c̣n nghĩa lư ǵ với tôi nữa, chẳng c̣n ai thông cảm với tôi cả, tôi rơi vào rối trí và phiêu bạt. Tôi run rẩy phiêu bạt bồng bềnh trên bước đường muốn trở thành một cảnh sát viên. Từ ngày đó, không biết cách nào tôi đă thực hiện điều đó, nhưng tôi đă làm được và ngay sau đó tôi đă trở thành một nhân viên cảnh sát. Khi được cảnh báo, ngày một tây tháng mười hai năm 1984 tôi đă đi cai nghiện, với sự giúp đở tận t́nh của Trung tâm cai nghiện nặc danh.

Công việc tôi yêu, c̣n cuộc sống th́ không, kể như đă được cứu văn. Tôi đă bắt lao vào vũng lầy nghiện ngập tạm thời, và khi tôi bước ra và dẹp thần men sang một bên, trong tôi vẫn tồn tại một nơi bất ổn sâu thẳm, vẫn c̣n tồn tại một nỗi buồn thác loạn mang mác đâu đó một giọng than văn trong yên lặng lúc cuộc sống của tôi h́nh như đă vuột qua xa khỏi tâm điểm, một cơn hấp hối nặng nề, những suy nghĩ tự kết thúc cuộc đời để được rảnh nợ. Tôi đạt đến tột điểm khi cuộc sống chỉ c̣n một vực thẳm đen ng̣m. Nhưng nỗi kinh hoàng đă thức tỉnh tôi, quờ quạng trong bóng tối tôi trèo lên một nơi bất hạnh xem ra khá kiên cố. Ray rứt v́ cuộc đời quá đen tối bằng một câu hỏi mẹo cuối cùng “công việc đă tạo ra căng thẳng chăng”? Tôi bắt đầu t́m kiếm phương cách làm dịu đi cảm nghĩ  khủng khiếp đó.

Ở mức độ nào đó, tôi đă nghiên cứu thử xem thiền có giúp được ǵ chăng và tôi đă lao vào nghiên cứu nhiều loại thiền khác nhau. Đọc thiền Phật Zen đă giúp tôi thâm nhập vào những tư tưởng của Đức Phật. Như vậy, sau khi đă nghiên cứu kỹ Phật giáo dưới nhiều khía cạnh khác nhau, tôi đă nhận ra ḿnh được mời gọi -  (cuốn Bài Thuyết Pháp Đầu Tiên Của Đức Phật) - . . . để tiếp cận với tận cội nguồn Phật giáo… Khi đọc cuốn sách đó, tôi có cảm giác lan ran đến dợn tóc gáy. Tim tôi đập rộn ràng c̣n chân tay lại rung rẩy. Chưa bao giờ tôi nắm được một điều ǵ đích thực đến như vậy. Lời hứa đó đă khiến tôi quá phấn chấn, thực tế đă khiến tôi kinh hoàng, tâm trí tôi quay cuồng v́ vẻ đẹp đơn sơ nơi tôn giáo đó. Tôi chẳng c̣n sự lựa chọn nào khác. Tôi nhận ra được một điều rất thật và tôi biết ḿnh phải bước theo trên Chánh Đạo đó. Với ḷng hồ hởi của một con người đă lâu ngày lạc xa quê hương và nay t́m lại được gia ḿnh. Tôi quá sung sướng nghiên cứu học hỏi và bắt đầu tập luyện. Tôi bắt đầu cân nhắc lư do tất cả những cuốn sách đến tay chúng ta, tất cả các trường phái đều thuộc Phật giáo Nguyên thủy. Mộ cơ hội như vậy may mắn hay rủi ro xét cho cùng không thành vấn đề. Ḷng tôi rộn lên bài hân hoan từ phát hiện này, và quả thật là như vậy. Tôi ước ao từ đây về sau, cuộc sống của ḿnh trở nên thanh thản và tao nhă, một biểu lộ tao nhă nhân tính con người, một bến bờ an b́nh hạnh phúc. Chẳng c̣n điều ǵ khác hơn thế nữa. Chánh đạo này gây nhiều ảnh hưởng và sẽ phải trải qua một vài đau đớn nghiệt ngă. Tôi đă khóc lóc nhiều hơn trong những năm qua. Tôi cũng đă cười vang lên không kém. Tận đáy tâm can, tôi vô cùng bàng hoàng trước t́nh bằng hữu Phật Pháp đầy yêu thương và chăm sóc  ân cần. Phơi bầy phương cách thông qua kết  cấu cuộc đời này, đă nói lên một điều chắc chắn là những khó khăn không chỉ có thế, và chính v́ sự buồn chán đă xuất hiện nên niềm vui cũng có thể diễn ra nay mai. Kho báu đó, cho dù có ra sao đi chăng nữa, cũng chính là những giây phút hiện tại này. Lời hứa với kết cục tốt đẹp đă khiến tôi phải rùng ḿnh. Lời hứa đó đă tràn ngập nơi trống rỗng bao la và chính v́ t́nh yêu sâu thẳm và thâm thúy đó, tôi đă phải thét lên v́ sung sướng, cuộc đời tôi đă thâm nhập vào muôn vàn phương hướng và nhiều khoảng thời gian đa dạng, nhưng mọi bước đường đều dẫn tới La Mă cả. Trước cơ hội như vậy, trước cuộc đời và Phật Pháp tuyệt vời đó tôi chỉ c̣n biết cúi đầu cảm tạ mà thôi.