TỪ CÔNG TY AMERICA ĐẾN TRẠI DI DÂN
Linda Brown
Nguyễn Văn Sáu biên dịch
Giới thiệu: Linda Brown sinh tại Hoa Kỳ vào năm 1950, tốt nghiệp đại học Tufts, nơi cô đậu bằng Cử nhân hạng xuất sắc khoa Pháp ngữ và lịch sử nghệ thuật. Cô nhận bằng Tiến sĩ Quản trị kinh doanh tại đại học California, Berkeley và được tặng thưởng Huân chưong về Luận án khuyến măi tại California hàng năm do Hội Khuyến Măi Hoa Kỳ trao tặng. Côlàm việc cho một công ty Hoa Kỳ rất lớn với tư cách là Giám đốc điều hành thương mại cơ sở. Cô phụ trách nhiều điểm kinh doanh của công ty tại Châu Á. Hiện giờ cô Brown làm việc với tư cách là cố vấn phát triển thương mại cho một tổ chức phụ trách về di dân.
Điều tra nghiên cứu. . . không c̣n là một động lực tinh tế đằng sau những hoạt động kinh doanh của tôi nữa. Động lực đó vẫn tồn tại ở đó, quá rơ ràng đối với tất cả những người tôi quen biết. T́m kiếm một điều ǵ đó có ư nghĩa cho cuộc sống, t́m kiếm nguyên nhân trước biết bao nhiêu mâu thuẫn nơi ư tưởng và hành động.
Tôi không nói cuộc t́m kiếm đă kết thúc v́ tôi đă phát hiện ra bất kỳ điều ǵ đó. Cho dù Phật giáo là phương tiện giúp tôi đem những khác biệt trong cuộc sống vào đúng mức, và đă cống hiến cho tôi phương pháp chuyển đổi những ư tưởng, hành động và thói quen tiêu cực, thực sự đă trở thành nguyên nhân đủ mọi chuyện tôi không thích xảy ra trong cuộc sống, tôi không thể nói được Phật giáo là một kho tàng ở cuối đường săn. Phật giáo c̣n mang nhiều ư nghĩa hơn là những viên ngọc quư: đạo Phật c̣n là phương cách để sống cuộc đời ḿnh.
Cuộc t́m kiếm kết thúc là v́ thái độ, và chính xác hơn là do hành động t́m kiếm hạnh phúc bên ngoài mỗi người chúng ta đă biến đổi thành thái độ chấp nhận những ǵ bên trong ta. Tôi đă chấp nhận chính cái “bản ngă” (cái tôi) của tôi, cộng với những ước muốn và những không ưa của nó đă trở thành nguyên nhân mọi mâu thuẫn trái ngược nhau. Những ước vọng của chính hành vi nơi tôi cũng như nơi nhiều người khác lại trở thành nguyên nhân tạo thất vọng và như vậy kèm theo bực dọc diễn ra. Ước muốn có quyền thế, ước ao được trổi vượt trong công việc nơi cộng thể, chỉ hoàn toàn là ước muốn cái “tôi” được tồn tại măi thông qua sự chấp nhận của mọi người, chính là nguyên nhân gây ra căng thẳng tôi cảm thấy nơi những người khác.
Phật giáo đă trở thành công cụ ghi khắc một cái tôi (bản ngă) dịu hiền hơn, dễ chấp nhận hơn là một bản ngă đ̣i hỏi. Đó là một khí cụ lúc nào cũng nằm trong túi tôi và thường xuyên được móc ra để tiếp tục phục hồi lại tuệ giác hàng ngày và những hành động của bẳn ngă đó.
Khi c̣n là đứa trẻ tôi luôn ṭ ṃ muốn biết đủ mọi chuyện. “Tôi sẽ ra sao khi lớn lên?” mối quan tâm tới các côn trùng và thú vật đă chuyển sang đam mê các tinh tú và khoảng không vũ trụ, biến đổi thành t́nh yêu thi ca và văn chương, và phát triển thành quyến rũ đối với di truyền học. May mắn thay cha mẹ tôi cũng khá nhẫn nại trước vô số những giao động của tôi và chỉ muốn ghi đậm trong tâm trí con ḿnh có một điều là bất kỳ điều ǵ tôi làm, tôi phải hoàn toàn tự lực về vấn đề tài chánh. Các ngài hơi thất vọng khi tôi măn khóa đại học, nổi tiếng vùng đông Hoa Kỳ, đứa con gái út duy nhất trong số các anh chị em đă nhận được một văn bằng hạng ưu, nhưng lại quyết định đi theo nghề hướng dẫn viên du lịch. Tôi không mấy kích động, nhưng trong suốt cuộc khủng hoảng kinh tế th́ văn bằng tốt nghiệp hạng ưu cũng không mấy có giá trong cộng đồng danh nhân. Cha mẹ tôi đă dạy tôi là phải tự chủ trong kinh tế, thế nên tôi phải nuốt mối kiêu hănh và đành chấp nhận mức lương khiêm tốn của một hướng dẫn viên du lịch.
Sau ba năm làm việc cật lực, tôi đă học hỏi và tự chấp nhận đi đến quyết định cho là những kỹ năng sáng tạo và tài khéo t́m ṭi chỉ được pha trộn nhuần nhuyễn nhất trong môi trường kinh doanh mà thôi, chính v́ thế tôi đệ đơn theo học ngành Cao học Hoạch định kinh doanh. Hai năm miệt mài lao động cật lực dưới sự d́u dắt của các giáo sư đă khiến mọi ngóc ngách trong đầu tôi dăn căng ra.
Tôi đă măn khóa ra trường. Thật ngạc nhiên tôi lại đậu ưu hạng: thủ khoa khuyến măi. Lần này th́ mẹ tôi hoàn toàn hài ḷng với công việc tôi được đảm nhận. (Cha tôi đă qua đời do bệnh ung thư trước khi tôi ra trường). Tuy nhiên, do bản ngă (cái tôi) hay bay bướm, tôi cũng vẫn cảnh giác đôi chút. Thật nguy to nếu như tôi khởi sự công việc hoạch định kinh doanh cho một công ty to lớn với cảm nghĩ là ḿnh đă có đầy đủ kiến thức về mọi lănh vực. Thế nên tôi đă vay vốn của người anh trai và sang Indonesia trong một thời gian bất định để giảm đi ư nghĩ đó.
Đến sinh sống tại Flores, một ḥn đảo hoang sơ đang phải đối mặt với nạn hạn hán đă ba năm qua, đă kéo tôi trở lại với hiện thực. Ăn toàn bột củ sắn (tapioca), một ḿnh lặn lội qua núi đồi rừng rậm, hai lần suưt bỏ mạng v́ sốt rét, một lần chút xíu bị các thổ dân ném đá, tôi đă học được cuộc sống quí giá đến chừng nào. Ḷng thấu cảm đối với bá tánh đồng loại, đă một lần trổi dậy mạnh mẽ trong tôi ngay từ hồi c̣n bé, lại đă mănh liệt quay trở lại trong tôi. Tuy nhiên, nếu thiếu hào hứng tri thức tôi dư biết sẽ rất nhàm chán và rất có thể không tài nào rút tỉa được những lợi thế từ những bài học như vậy. Chính v́ vậy tôi quyết định quay trở lại Hoa Kỳ và khởi sự cuộc sống cộng đồng trở lại.
Với bản ngă “cái tôi” đă bị khuất phục, tôi đă rất thành công xoay sở để cộng tác với các bạn đồng nghiệp và các ông chủ trong xí nghiệp. Tuy nhiên lại phát hiện ra những tṛ xảo quyệt và “len lỏi được vào nội bộ” công ty c̣n quan trọng hơn nhiều so với tài khéo trong việc hoạch định được những quyết định đem lại lợi nhuận trong kinh doanh. Gắng sức coi đó như là một điểm hoàn toàn tích cực, tôi thấy bước vào công việc của một nữ tập sự trong một thế giới công ty tựa như một nhà nhân chủng học bước vào bộ tộc của người dân Tân Gui nê: có biết bao nhiêu hành vi lạ lùng cần được quan sát và tuân thủ. Đến lúc này việc so sánh kết thúc, người tập sự phải đồng hóa với những tư cách đạo đức đó, trong khi đó nhà nhân chủng học chỉ cần nghiên cứu và ghi chép lại rồi ra đi. Tuy nhiên v́ tôi không thể tuân thủ được những lối sống tôi nhận ra trong không gian tập đoàn công ty do nam giới khống chế và không muốn tranh đua với các các vị đồng nghiệp nam giới đó, nên tôi chẳng ḥa nhập được vào môi trường đó.
Sự va chạm đă tạo ra căng thẳng đến nỗi tôi phải ra đi với một người bạn đồng nghiệp đến Odion, một trung tâm huấn luyện thuộc nhóm Phật giáo Tây Tạng điều hành, để chạy trốn khỏi những ngột ngạt và được hồi tâm trở lại. Tại nơi đây, lần đầu tiên trong đời tôi t́m thấy được b́nh an trong tâm hồn và nh́n rơ được những chuyện vô lư đang diễn ra tại cơ quan xí nghiệp tôi đang công tác. Những xung khắc trong cuộc sống được phơi bày ra, tôi cảm nhận được quân b́nh và ánh sáng để giải quyết vấn đề. Tôi chạy lại thổ lộ với bạn tôi, người đă giới thiệu tôi với thầy Tarthang Tulku, một Lạt ma Tây Tạng mới tái sanh đang sống tại California. Ông cười toáng lên trước phát hiện của tôi, vỗ lên đầu tôi và nhắc hăy quay trở lại đây.
Sau này, tôi đặt vấn đề với bạn tôi về Phật giáo, những diễn giải của anh ấy đă khiến tôi ngày càng thấy Phật giáo lôi cuốn. Tôi kiếm đọc một vài cuốn sách Phật giáo chỉ vẽ cho tôi cách tiếp cận Phật giáo như thế nào trong môi trường lao động. Kết quả quá rơ ràng. Nhưng không dễ dàng để thực hiện đâu và tôi lại cảm thấy bất hạnh thực sự.
Một đề bạt thuyên chuyển sang Đông Nam Á là một cách giảm bớt căng thẳng rất cần cho tôi vào lúc này: rời xa khỏi tác phong điều hành của trung tâm đầu năo xí nghiệp và những toan tính xảo quyệt ngày càng gia tăng, đến công tác tại chi nhánh của xí nghiệp đặt tại Hong Kong tôi c̣n bị thách thức nhiều hơn khi c̣n công tác tại Hoa Kỳ và cho dù có biết bao nhiêu mưu kế trước mặt c̣n nhiều hơn ở Hoa Kỳ, nhưng v́ là người ngoại quốc, nên tôi được ở ngoài cuộc.
V́ lo sợ phải bị tẩy năo do việc quá thiên về tích lũy tài sản vật chất tại Hong Kong, tôi bắt đầu đào sâu nghiên cứu công việc. Phát triển quan hệ làm ăn, đọc sách nghiên cứu và ngay cả c̣n tham gia chơi bóng quần nữa là những công việc tiếp theo sau đó. Đến khi nào sự mất cân đối trong công việc dâng cao. Tôi lại bắt chước thực hiện những ǵ đa số người dân Hong Kong thường làm đó là đi sắm đồ (mại dệ). Từ chỗ đi ngắm đồ tại các cửa hàng, cuối cùng dẫn tôi tới chỗ thu mua những đồ cổ quí giá, đồ trang sức đắt tiền và mua sắm quần áo. Sắp sửa quyết định mua một chiếc áo lông thú Vizon th́ tôi dừng lại, nh́n lại bản thân rất cẩn thận và tôi đă phát hiện ra vật chất chủ nghĩa đă len lỏi xâm chiếm ḷng tôi cho dù tôi cố gắng tối đa để tránh điều đó xẩy ra và tồi tệ hơn nữa là chẳng có điều ǵ tôi chiếm hữu được đem lại cho tôi một chút hạnh phúc nào cả.
Thế rồi một tiếng nói rầy la nổi lên trong tôi: bạn sẽ tiến tới nơi nào nội trong ṿng mười năm tới đây? Điều ǵ quan trọng sẽ xảy đến cho tôi nếu tôi tiêu thụ được hàng triệu đô la sản phẩm? Bạn được ǵ nếu đạt đến đỉnh cao nấc thang lănh đạo công ty?
Tôi không thấy phấn khởi có được những câu trả lời. Đây là thời điểm tôi nh́n lại những ǵ đang làm trong mười năm qua. Đánh giá lại những mục tiêu cuộc sống. Trở lại những năm qua, một người bạn đă khuyên tôi, nếu bất kỳ ai cảm thấy bế tắc trong toan tính, và mất phương hướng, nên tham gia một chuyến đi bốn tuần đến Hymalayas th́ tâm trí sẽ được phơi bày tựa như bầu trời trong sáng mở rộng trên cao. Tôi đă xin từ chức và đi đến Nepal.
Những nỗ lực thể chất trong cuộc hành tŕnh, cộng với cảnh quan thiên nhiên đẹp đẽ đă giảm căng thẳng đầu óc tôi. Trong trạng thái thư dăn, nhiều sáng kiến mới đă mở ra trong tâm trí tôi. Tôi đă t́m mua một cuốn sách, lần này là về Phật giáo Tây Tạng. Tôi thực sự cảm thấy “thoải mái” như ở nhà. Ở đây tôi t́m thấy được triết lư gồm nhiều qui tắc đạo đức đă hướng dẫn cả cuộc đời tôi. Tôi giống như một người sắp chết đói ngấu nghiến nhiều hơn và nhiều hơn những hiểu biết mới được phát hiện.
Tôi đọc cuốn Con Báo Tuyết (The Snow Leopard) mô tả về một nhà khoa học đến Nepal để nghiên cứu về một con thú hiếm và v́ được giác ngộ siêu nhiên (giác ngộ). Giống như một đứa trẻ nít tôi đă bỉu môi: “Tại sao điều đó lại không xảy đến với tôi? Tại sao tôi lại không thể có một cảm nhận siêu nhiên? Tôi biết quá ít những ǵ đă xảy đến chung quanh tôi.”
Tôi tự hứa với ḷng ḿnh là khi quay trở lại Hong Kong. Tôi sẽ không c̣n quá bận tâm đến thế giới kinh doanh nữa, nhưng muốn t́m kiếm một thầy La ma Tây Tạng để truyền thêm cho tôi nhiều kiến thức nữa. Thế rồi tôi phát hiện ra, khó cơ cơ may kiếm được một thầy Lạt ma tại Hong Kong như ư ḿnh mong muốn. Tôi đang ở một nơi tốt nhất trên thế gian này, để có cơ hội t́m được một người tôi mong muốn. Thế là tôi lại lên đường.
Trên xuôi xuống miền Kopan, có một thiền viện luôn đón tiếp những người phương Tây quan tâm đến Phật giáo. Có một khóa dạy thiền kéo dài trong hai tuần vừa mới bắt đầu. Nhưng không do một thày Lạt ma Tây Tạng phụ trách, nhưng lại do một Ni cô người Na Uy đứng lớp. Tôi thích nhất và không ǵ tốt hơn là một thầy Lạt ma bản địa đứng lớp. Tuy nhiên, có người trong thiền viện, dầy dạn kinh nghiệm với phong cách trưởng giả của những người phương Tây đă đề nghị tôi thử tham gia khóa học xem sao. Tôi đồng ư đến cô giáo phỏng vấn và nếu cô chứng tỏ được ḿnh có khả năng tôi sẽ quyết định ở lại tham gia.
Sau khi chờ đợi khoảng một tiếng đồng hồ (một thời gian khá dài đối với một nhân viên quản trị tại Hong Kong; không hiểu những người ở đây có biết giá trị thời gian là như thế nào hay không?) Tôi được chỉ đến pḥng của cô giáo. Ingred đă rất từ tốn đón tiếp tôi, và hỏi xem cô có thể giúp ǵ được cho tôi. Tôi tiến hành nói ba hoa khoảng mười phút về những kinh nghiệm ḿnh có được về núi đồi, những phát hiện tôi đă làm được và tôi đă cảm nghiệm được trống rỗng ra sao. Tôi chỉ muốn hoàn thiện một bước những cảm nhận đó. Vẫn rất từ tốn Ingred trả lời. “Những kỳ vọng của bà hơi cao siêu đấy. Tôi sợ sẽ gây cho bà thất vọng, có lẽ bà không nên theo khóa huấn luyện này th́ hơn. Bà thấy đó, tôi không được huấn luyện để giảng dạy, v́ tôi mới theo học được khoảng mười hai năm thôi. Nhưng Thiền sư của tôi bảo tôi phải làm công việc này, tôi phải tiêu hao biết bao nhiêu thời gian để sửa soạn bài giảng. Nhưng tôi vẫn lo lắng ḿnh không có đủ khả năng trả lời hết tất cả các câu hỏi của các thiền sinh, rất có thể tôi sẽ dẫn họ lạc lối mất. Tôi đă yêu cầu Thiền sư của tôi hướng dẫn để vượt qua điều này.”
Tôi chưa bao giờ chứng kiến ḷng khiêm tốn chân t́nh đến như vậy. Đối với một người đă học hỏi cả ở trường học lẫn trường đời để tự làm việc kinh doanh, không bao giờ chấp nhận những thiếu sót trong hiểu biết và giáo dục lại có thể chấp nhận được kiểu khiêm tốn như vậy. Nếu như bị bắt gặp không hiểu được điều ǵ đó. Ḷng khiêm tốn kiểu này thật sự đă gây sốc. Tôi dư biết người phụ nữ này có vô số điều để giảng dạy cho tôi và tôi nghĩ nếu tôi sẽ là một thiền sinh chăm chú và mẫn cán trong công việc học tập, chắc hẳn cô giáo Ingred sẽ không đến nỗi phải sợ hăi đến như vậy. Thế nên tôi quyết định ở lại.
Từng bước một, Ingred diễn giảng cho cả lớp về Tứ Diệu Đế, và vận dụng cả phương pháp thiền lẫn phương pháp sư phạm để chỉ vẽ cho chúng tôi làm cách nào có thể đối mặt với bản ngă “cái tôi” và toàn bộ những hành động tiêu cực của nó. Khi chúng tôi luyện tập tưởng tượng đến những người bạn đă biến kẻ thù và những người xa lạ thành bạn hữu và kẻ thù biến thành bạn; khi chúng tôi nghiên cứu “ḷng từ tâm” nơi các bà mẹ và nhiều người khác đă bỏ ra để chăm sóc chúng ta ngay từ tuổi nhỏ; khi chúng tôi khảo sát tỉ mỉ những đau khổ thể lư của nhiều người khác và cả những đau khổ tâm linh của chúng ta. Từng lớp từng lớp vẩy “bản ngă” của cái tôi được lột bỏ. Cuối cùng tôi cảm thấy thật nhẹ nhơm. Và tuy thế tôi vẫn cảm thấy ḿnh mới đang ở bước khởi động mà thôi. C̣n có quá nhiều điều cần được phát hiện bên trong tâm hồn và trí tuệ tôi.
Liệu tôi đă bao giờ có thời gian rảnh rỗi để khám phá ra trí tuệ của tôi chưa? Thực sự tôi c̣n có nhu cầu quay trở lại Hong Kong nữa hay không.? Tôi vẫn có thể kiếm được một công việc khác. Nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ có được cơ hội để tháo rỡ trí tuệ tôi ra và khám phá đến tận đáy lương tâm của tôi?
Đây chính là thời gian để tiếp tục cuộc hành tŕnh khám phá nội tâm. Chính v́ thế tôi đă di chuyển đến Dharamsala, tại Ấn Độ để tham gia một khóa huấn luyện kéo dài ba tháng trong thinh lặng và một ḿnh.
Tôi luôn tự nhủ đến tuổi 35 tôi có thể tạm nghỉ mọi công việc kinh doanh và đi du lịch bằng thuyền buồm ṿng quanh thế giới. Khi tôi tiến hành khóa huấn luyện (tĩnh tâm) tôi mới nhận ra tôi đang tham gia vào cuộc hành tŕnh đó. Đây là một cuộc hành tŕnh nội tâm. Một cuộc thám hiểm vào chính nơi sâu thẳm tâm hồn, vào những phần vẫn c̣n bị che dấu nơi bản ngă. Thông qua khóa huấn luyện (tĩnh tâm), nhiều giáo lư tiếp theo, nhiều cuộc hành hương đến những thánh địa của Đức Phật tại Ấn Độ, Nepal và Tây Tạng. Cuộc du hành đó đă biến đổi thành một cuộc tu luyện tâm linh. Trong các cuộc tranh luận về giá trị nhiều đoạn trong giáo lư Phật giáo. Những thái độ hành vi trong quá khư ùđă được đào xới lên và được xem xét. Nếu những giáo lư đó đem lại ích lợi, chúng sẽ được tái trồng trở lại. Nếu chúng chỉ là những biểu hiện tiêu cực của một cái tôi “bản ngă”, chưa được thuần hóa, chúng sẽ bị chắt bỏ và dâng cho Đức Phật. Mảnh đất tâm linh của tôi được đào xới liên tục cho đến khi nào tất cả mọi rễ cây được nhổ sạch. Mảnh đất đă sẵn sàng nhận những đường cày mới. Tôi bắt đầu giảng dạy và đọc Kinh Phật.
Hai năm theo học đă đến chỗ kết thúc, đây là giai đọan thử nghiệm lại những hiểu biết của ḿnh về Phật Pháp đem ra thử thách trong cuộc sống đời thường. Trong phạm vi hạn chế của nhà huấn luyện (tĩnh tâm) tôi đă thâm tín rằng những tiện ích của ḷng quảng đại, kiên nhẫn và nhiều công đức khác. Tôi hiểu ra tầm quan trọng của ḷng từ bi, và tôi c̣n bắt đầu hiểu được những cống hiến khiêm tốn của một vị Thiền sư với trí thông minh của ngài, đă giúp hướng dẫn chúng tôi vượt khỏi những thiên kiến quá khứ. Những điểm mù và yếu đuối của chúng ta. Nhưng không hiểu Phật Pháp c̣n có đủ giá trị để hướng dẫn những hành động của tôi ngoài đời hay không, như tôi đă được biết đến trước khóa huấn luyện này (tĩnh tâm)?
Thay v́ nhắm tới những sinh hoạt kiếm tiền để đầu tư và tiêu xài, chúng có thể đem lại lợi ích cho người khác kém may mắn hơn chính tôi. Bằng cách đối mặt với cùng những hoàn cảnh với một thái độ mới, tôi có thể nhận ra những thay đổi trong hai năm qua quả thật là sâu xa đến chừng nào.
T́m kiếm lấy một cách để khởi sự công việc đó, tôi quyết định khởi công mở ra một ngôi nhà giúp những người vô thừa nhận gồm: trẻ em, người lớn, chó, mèo và bất kỳ sinh vật nào. Có quá nhiều sinh vật vô thừa nhận tại Ấn Độ.
Tuy nhiên, một số bạn bè của tôi lại nói không cần thiết phải mở ra một nơi như vậy. Đă có đủ các cô nhi viện ở đây rồi. Nếu thay vào đó có điều ǵ đó tôi có thể làm để giúp những người di dân được tự lập cuộc sống, th́ đó là điều rất tuyệt.
V́ thế cho nên, trong mười tám tháng trong cuộc sống của tôi đă qua, tôi đă quyết định trợ giúp những người di dân tại Ấn Độ để phát triển thành những ngành nghề kinh doanh nhỏ giúp sử dụng những tài năng của họ đă mang theo vào Ấn Độ để sản xuất ra một số sản phẩm hay nhưng dịch vụ tại những ngôi chợ tại địa phương. Tuy mục tiêu của tôi là trợ giúp những người nhập cư tôi thấy công việc này lại giúp cho tôi thăng tiến. Thông qua hội nhập những nguyên lư Phật giáo vào môi trường làm việc hàng ngày của tôi.
Công việc này đ̣i hỏi tôi phải quay lại Hoa Kỳ là nơi tôi có thể được thưởng thức ḷng từ tâm và quảng đại của rất nhiều người Mỹ muốn giúp những người bần cùng và đau yếu. Điều này đă bắt tôi quay trở lại với xă hội của chính tôi, là nơi tôi phải thường xuyên đối mặt với những tiền đề tôi vẫn tiếp tục có suy nghĩ đó là hiện thực.
Công việc lại đem tôi trở lại Ấn Độ, đến với những người đă dạy cho tôi biết Phật Pháp. Với con mắt mở to tôi nhận ra họ chẳng phải toàn bộ những người hành nghề hoàn hảo, họ không phải là những Phật nhân. Một số người quá ích kỷ và giả h́nh như một số người Thiên Chúa giáo tôi đă gặp từ thời c̣n nhỏ.
Nội trong các tổ chức từ thiện, tôi lại phải đối mặt với cùng những hành động hết sức nản ḷng trong thế giới kinh doanh. Những quyết định quan trọng thường được thực hiện nơi cấp độ chóp bu và chúng ta có quá ít ảnh hưởng đối với những quyết định đó, cho dù chúng có quá nhiều ảnh hưởng đến chúng ta và những người bạn đồng nghiệp của chúng ta. Người ta quay trở lại với những thái độ quen thuộc vào những thời gian khủng hoảng. Ngay cả họ biết những thái độ khác sẽ mang lại nhiều kết quả đáng mong đợi. Những thời gian quí báu bị bỏ lỡ khi các cá nhân cố t́nh quên đi những chi tiết để điều hành một công việc kinh kinh doanh.
Điều ǵ đă giúp tôi phát hiện ra điều này? Điều đó lại quay trở lại với những kỳ vọng quá cao siêu của tôi. Luôn có những cá nhân đầy ḷng vị tha, nhân ái và rộng lượng là những người đă theo chánh đạo của Đức Giê su, th́ cũng có những cá nhân tương tự như vậy đă theo chánh đạo của Đức Phật và ngược lại, cả hai tôn giáo cũng đă có những đạo hữu tỏ ra quên mất điều cốt lơi nơi tôn giáo của ḿnh, nơi những sinh hoạt trong cuộc sống đời thường. Tuy nhiên đa số những cá nhân đang làm hết sức ḿnh, để có thể với những khả năng và những cơ hội thuận tiện họ có được để làm tốt.
Đối với những người tôi đang cố gắng giúp đỡ, tôi phải nhớ chấp nhận nơi nào họ đang ḥa nhập với sự phát triển “chuyên nghiệp” và những khả năng học hỏi họ có. Tôi cũng phải có và ráng phải có một số điểm mù, một số hành vi ngăn cản tôi học hỏi, Thiền sư của tôi rất kiên tŕ. Không mau nổi giận với trí tuệ u mê của tôi và cố t́m ra những phương cách khôn khéo nhất để dạy cho tôi thông qua gương sáng và hành động. Một thầy Gu ru sẽ không bao giờ có được đệ tử, nếu như mọi người đều đạt đến hoàn thiện cả.
Chính v́ thế, tôi cũng phải suy tính với tư cách làm một thầy Gu ru: làm thế nào tôi có thể giúp người khác với điều họ muốn đạt đến, chứ không phải điều tôi muốn họ phải đạt đến.
Thật khó có thể giúp người khác, trong khi chính những thói quen tiêu cực của tôi như không kiên nhẫn, đ̣i hỏi hoàn thiện, và chờ đợi nhận lại những ǵ đă trao ban. Đây là những ǵ tôi phải liên tục đối mặt trong cuộc sống hàng ngày, và với ḷng từ tâm của một người mẹ đối với người con đang học hỏi, sẽ giúp hướng dẫn tâm trí ích kỷ của tôi vậy.
Suy nghĩ đến vô thường và vô vị lợi, sẽ giúp cho trí tuệ của tôi chấp nhận có nhiều quan điểm khác nhau trước cùng một hoàn cảnh giống nhau và như vậy, có nhiều hành động được đặt cơ bản trước những triển vọng đa dạng đó, không chỉ có một cách duy nhất dẫn đến mục tiêu mà thôi.
V́ các tổ chức là những nhóm người đang phấn đấu đến cùng một mục tiêu chung. Sức mạnh và yếu đuối của tổ chức đó, được nảy sinh từ những sức mạnh và yếu đuối của từng cá nhân một, chính v́ thế nếu phương thế tốt nhất giúp đỡ người khác để chấp nhận hoàn cảnh của họ một cách toàn tâm và cũng như vậy thầy Gu ru giảng dạy bằng cách thích hợp nhất cho mỗi cá nhân, th́ đó chẳng phải là cách tốt nhất để làm việc với và nội trong một tổ chức hay sao?
Khi phải đối mặt với những hoàn cảnh khó khăn, điều tốt nhất là chạy trốn là từ chức có phải không? Băi cỏ ở phía bên kia chưa chắc xanh hơn bên này đâu. Điều tốt nhất là đối mặt với những ǵ ở phía trước chúng ta và sử dụng mỗi hoàn cảnh để biến đổi chính tâm trí chúng ta. Mỗi hoàn cảnh cụ thể là những cơ hội tốt nhất để thực tập ḷng từ tâm. Kiên tŕ thông minh và nhiều điều hoàn hảo khác nữa. Nếu những điều này không thấy được ở trung tâm điểm những sinh họat trong cuộc sống đời thường của chúng ta th́ làm thế nào chúng ta có thể hy vọng nhận được giác ngộ.
Có một số người nói rằng: “Khi sự ra đi trở nên khắc nghiệt. Th́ sự khắc nghiệt đó chính là sự ra đi” lúc này đây tôi nh́n sự việc đó hơi có phần khác. Tôi nh́n vào chính bản ngă của tôi và quyết định xem có phải chính tôi đă tạo ra khó khăn đó hay không. Cái tôi đó tương tự như con chó nhỏ bẩn thỉu luôn lúc nào cũng kêu ẳng, ẳng, ẳng hoài ngay gót chân tôi. Chính v́ thế, tôi phải dạy cho nó phải biết yên lặng và nếu sự ra đi càng trở nên khắc nghiệt hơn, tôi sẽ ngừng lại và suy nghĩ về những lời khuyên của thầy Rinpoche Tây Tạng: “điều không mấy quan trọng nếu bạn đạt đến trong cuộc sống là một vị Sư, Ni cô, bác sĩ, giáo sư hay một doanh nhân. Điều quan trọng chính là thái độ của bạn khi bạn thực hiện công việc đó, một thứ thái độ bạn tương quan với bá tánh trong thiên hạ mà thôi.