CHỈ CẦN NH̀N LẠI CHÍNH M̀NH

 

Joy Russell

San Francisco, Hoa Kỳ

Tháng 10, 1999.

Nguyễn Văn Sáu biên dịch

 

Tôi đă nhất quyết cho rằng mối bận tâm tôn giáo và việc theo đuổi triết học mang tính cách di truyền. Tôi xuất thân từ một nhóm người có bề dầy truyền thống tôn giáo lâu đời. Phía cha tôi thuộc ḍng dơi những mục sư giáo phái Quaker và Baptist. Phía mẹ tôi lại thuộc truyền thống Công giáo trung kiên. Chính bản thân tôi cũng được giáo dục theo truyền thống Công giáo, gồm việc tôi được gửi theo học chín năm tại trường Công giáo. Ngay cả đứa con gái út của tôi cũng được thừa hưởng “gen” này; nó là bé gái biết tự học làm người Ki tô hữu. Tại đại học UC. Berkeley vào những năm 60,  tôi đă bắt gặp biết bao nhiêu điều khóai lạc làm lung lay mối bận tâm hầu như đă phai nhạt của tôi đối với đạo Công giáo. Tôi cảm thấy ḿnh quá buồn v́ đă dính líu đến thứ tôn giáo đó, tôi đă có phần trách niệm và có lỗi v́ ḿnh thuộc về nhóm đó! Những năm trung học tôi đă tham dự những lớp học các tôn giáo khác nhau kể cả Phật giáo; nhưng lúc đó tôi không mấy quan tâm đến Phật giáo. Tôi đă trở thành kẻ u mê trong nhiều năm. Tôi bỏ không tham gia bất kỳ nghi lễ nào tại nhà thờ và mất luôn ư thức thuộc về công đồng tôi đang sống, nhưng tôi vẫn không thể tự loại ḿnh ra khỏi “đức tin”.

Trong những năm đầu thập kỷ bảy mươi, tôi vẫn chung sống với người chồng hồi đó một thời gian tại đảo Guam. Từ đó, tôi có cơ hội đi du lịch sang Nhật Bản hai lần. Tôi cảm thấy như bị mê hoặc do bởi không khí an b́nh và vẻ đẹp của những ngôi chùa tại Tokyo, Nikko và Kyoto, đặc biệt là ngôi chùa Daibuttsu vùng ngoại vi Yokohama. Quay trở về đảo Guam, tôi vẽ theo kiểu ba tic một tác phẩm ngôi chùa Daibuttsu. Đó là một điều chồng tôi muốn giữ lại khi chúng tôi ly dị nhau vài năm sau đó. Bước đường tôi tiến tới đă được Phật giáo xen vào. Vào cuối những năm bảy mươi, có một chuyến đi Hong Kong và vào Trung Quốc; tại nơi đó tôi khám phá ra cái bẫy bề ngoài Phật giáo đă giăng bắt tôi nơi những tác phẩm cổ và các chùa chiền. Rồi những năm tám mươi và chín mươi. Tôi đi đến chỗ tiếc rẻ v́ đă không có được “niềm tin” đôi khi tôi cũng tham dự một số nghi lễ tại các nhà thờ ở địa phương v́ tôi rất thích các nghi lễ và nghi thức diễn ra tại đó.

Thế rồi khoảng 3-5 năm  trở lại đây, đă có một thời gian tôi bắt đầu viết một vài bài thơ haiku chỉ để tiêu khiển. Tôi cũng ngồi ngâm một số bài thơ đó vào các buổi tối với một số bạn thân. Rồi câu chuyện chuyển qua luyện thiền trực quán (Vipassana). Ông bạn đă khám phá ra  nhiều năm trước đó, tôi cảm thấy như vị cuốn hút với khái niệm đó. Về đến nhà, tôi tiến hành luyện thiền. Tôi bắt đầu đọc một số bài nói về thiền và một số giáo lư Phật giáo. Tôi rất thích khi cảm thấy ḿnh lọt vào chốn mênh mông vô tận! Tuy nhiên, gia đ́nh cho tôi là đồ dở hơi. Họ ngăn cản tôi hành thiền và đưa ra những lời phê phán ghê tởm. V́ thế nên tôi hầu như phải dừng việc luyện tập bên ngoài.

Tôi vẫn tiếp tục đọc sách. Người ta cho tôi một bức tượng Phật nhỏ, tôi luôn quí trọng và mang theo trong người. Thế rồi khoảng độ một năm rưỡi  trở lại đây, tôi phải trải qua một cuộc giải phẫu kéo dài khoảng ba tiếng rưỡi đồng hồ ngay trên cổ để chữa lại ba đốt xương cổ có thể gây tổn thương đến cột sống, khiến tôi đi lại rất khó khăn. Tôi sợ hăi một cách ngốc nghếch! Người bạn của tôi, mang đến cho tôi một cuốn băng ghi bài nói chuyện của Jack Kornfield về “Lịch sử triết học Phật giáo”. Tôi nghe cuốn băng đó ba bốn tiếng đồng hồ trước khi bác sĩ tiến hành phẫu thuật cho tôi và tôi tiếp tục nghe nhiều ngày sau đó. Những bài nói chuyện Phật pháp tuyệt vời đó đă khiến tôi thoải mái một cách lạ lùng. Gần đến giờ tiến hành ca mổ tôi cảm thấy luôn sẵn sàng chấp nhận bất kỳ điều ǵ xảy đến cho tôi. Ngay cả những khả năng tôi có thể chết hoặc kết liễu bằng liệt toàn thân. Tôi cầm bức tượng Phật nhỏ vào trong pḥng mổ và xin cô y tá giữ bức tượng này cho tôi khi bị hôn mê và cố làm sao đưa bức tượng đó cho tôi ở pḥng hồi sức. Khi tôi tỉnh dậy, tôi cảm thấy rất tuyệt! và mê ly ngây ngất.! Vài tuần sau đó, tuy cổ vẫn c̣n đau, tôi đă tham gia một nhóm hành thiền chính thức đầu tiên. Đó là một trong những nhóm tách biệt có liên quan đến trung tâm thiền Spirit Rock. Vài tháng sau tôi ghi danh tham gia vào lớp  học “thiền cơ bản” do Thiền sư người đời tại trung tâm Spirit Rock đảm nhiệm.

Trong những tháng tiếp theo, tôi cố gắng ngồi thiền chung với hai vị Thiền sư đạo hữu giống như tôi trong nhiều tuần liên tiếp. Tôi rất thích có cơ hội luyện thiền với những người rất dễ thương và thông cảm với nhau. Tôi cũng thích nghe những bài thuyết pháp gây cho tôi cảm hứng, bắt đầu có những suy nghĩ kiểu mới về cuộc sống của tôi. Tôi cũng có cơ hội để cảm nghiệm một số Thiền sư Phật giáo nguyên thủy (Nam tông) một số thuộc cơi tịnh độ (Pureland) tu luyện tại thiền viện 10.000 Đức Phật ngồi thiền với một nhà sư rất vui tính và khả ái người Sri Lanka tại South Sacramento, ngồi thiền với nhóm Berkeley thuộc Thiền sư Ajahn Amaro và ngồi thiền tại trung tâm Tây Tạng địa phương. Tôi cố gắng mở ḷng trí tôi ra để bằng nhiều cách tiếp cận với Phật giáo. Tôi quan sát thấy tôi đă biến đổi nhưng rất chậm chạp. Tôi thực sự thán phục nhũng cơ hội luyện tập chung với một vị tu tŕ. Tôi đánh giá cao trung tâm hành thiền Tây Tạng tại địa phương, ngay cả việc tôi không quan tâm nhiều đến những người họ hàng thân thích nữa. Đă có thời gian và cơ hội tôi cảm thấy thuận tiện để rời xa khỏi những người trong gia đ́nh và họ hàng v́ họ luôn cản trở và cười chê tôi trong việc luyện thiền.

Tôi yêu một điều là chân đế đơn giản của Phật giáo hoàn toàn ăn khớp với từng chi tiết cuộc sống của tôi! Hầu như không có tuần nào trôi qua mà tôi không nói với các thành viên nhóm Weight Watcher rằng “Đau đớn  có thể tránh được, và thống khổ là điều không bắt buộc”. (Silvia Boorstein)  tôi luôn cười vang lên v́ điều đó hoàn toàn chính xác! Chân lư cho rằng đau đớn lúc nào cũng c̣n đó. Có cả sự chết nữa. Nhưng cũng có chánh đạo cho chúng ta hiểu được không cần phải quá đau khổ về những thực tại đó! Cám ơn các bạn, cám ơn tất cả các bạn Phật Pháp của tôi, cảm ơn t́nh yêu các bạn đă dành cho tôi, đă nâng đỡ tôi, và được gắn bó với Tăng già quốc tế tuyệt vời này! Chớ ǵ tất cả chúng ta được mạnh khỏe, hạnh phúc và b́nh an .