MỘT CUỘC T̀M KIẾM LÂU DÀI
Jim Anderson
Người Canada
Tháng 10, 1999.
Nguyễn Văn Sáu biên dịch
Tôi là một ông già đă 52 tuổi đời, thuộc ḍng dơi Tô cách lan trổi bật. Tôi sanh ra tại Orillia, bang Ontario, cách nơi tôi ở khoảng 35 cây số. Cha mẹ tôi thuộc hạng người Thiên Chúa giáo (Ki tô hữu) không đến nhà thờ. Cha tôi mồ côi cha mẹ ngay từ thời c̣n nhỏ và chú d́ cha tôi đă nuôi dạy ông lớn lên. Cả hai ông bà rất trung thành với giáo hội Nhân Chứng Đức Jehovah. Cách giáo dục này đă khiến cha tôi vĩnh viễn mất niềm tin nơi tôn giáo.
Tôi được thừa hưởng “gen” khiếm khuyết như trên, “gen” đó đă tàn phá hết mọi khả nămg lắng nghe và quan sát. Tôi thật sự mất khả năng nghe một cách nghiêm trọng và tôi cũng bị điếc một cách hợp pháp đến cấp độ năm thuộc phạm vi quan sát. Chứng bệnh này được gọi với tên là Hội Chứng “Usher”. Tôi có một em gái mảnh khảnh, cô ta cũng có cùng một hội chứng như vậy, nhưng ở mức độ nhẹ hơn rất nhiều. Cô ta là chủ kinh doanh thực phẩm dành bồi bổ cho sức khỏe, cô đă lập gia đ́nh và có ba con, cô lái xe và rất quan tâm đến tôn giáo.
Tôi không biết chính xác mối quan tâm của tôi đến những điều tâm linh (tôn giáo) bắt nguồn từ lúc nào. Nhưng tôi nhớ đă quan tâm đến một nhóm chuyên luyện Yoga từ hồi tôi mới học lớp bảy và bị Krishamurti và Thoreau lôi cuốn ngay khi c̣n học tại trường trung học. Ư tưởng đến sống trong một túp lều trong rừng đă lôi cuốn tôi rất nhiều và hiện vẫn c̣n như vậy. Đang khi theo học ở trường trung học, thầy giáo dạy vẽ đă dẫn đám học sinh đi dạo chơi để vẽ một cảnh ngoài trời bằng màu nước, và điều này đă mở tầm nh́n cho tôi trước vẻ đẹp thiên nhiên, dẫn tôi đến việc chọn theo học ngành đại học nghệ thuật tại Toronto sau khi tốt nghiệp trung học. Qua nghệ thuật tôi cảm thấy h́nh như ḿnh đang giao tiếp với Mẹ thiên nhiên là người luôn cung cấp cho tôi nguồn cảm hứng liên tục và niềm vui ngây ngất. Tôi c̣n phát triển được sở thích đi bộ đường dài và cắm trại ngoài trời bằng cách tham gia vào hoạt động Hướng đạo. Tất cả những điều đó đă dẫn tôi đến những cuộc phưu lưu hành tŕnh với một cuốn sổ trong tay. Tôi đi hành tŕnh một ḿnh, có đôi khi đi bằng xe buưt, đi nhờ xe dọc đường, đạp xe đạp hay cả đi bộ nữa. Thêm vào nghệ thuật, tôi cũng phát triển tài khéo chơi đàn Piano và đàn Guitar cổ điển.
Tháng chín năm 1970, tôi đi theo một nhóm các bạn liên hoan tại một tiệm ăn Tàu, khi đó tôi được giới thiệu với một người tên là Ted, sau này tôi mới biết người này là một Phật tử có Thiền sư tên là Tỳ kheo Ananda Bodhi. Tôi mời ông về thăm nhà tôi và cả hai chúng tôi đă tranh luận với nhau về một vài đề tài tâm linh. Ông giới thiệu tôi cuốn sách mang tựa đề “In Search of the Miraculous” (nghiên cứu những điều kỳ diệu) của tác giả Ouspensky, sau này ông đă cho tôi mượn cuốn sách đó. Tôi thấy cuốn sách rất hay nhưng lạ lùng thay toàn bộ những cuốn sách tôi đă đọc, th́ đây là cuốn sách duy nhất cha tôi đă cấm không được đọc, cho dù tôi ông chưa bao giờ đọc cuốn sách đó. Tháng Năm năm 1971, tôi muốn t́m kiếm một chỗ ở cho riêng ḿnh và đầu tiên tôi đă đến Newfoundland và lưu lại đó một tháng để t́m kiếm nhưng tôi đă phải thất vọng quay trở về. Tôi lập tức lấy xe đạp ra đi và tôi đă đến vùng British Columbia để t́m một chỗ hầu thực hiện ước mơ của ḿnh là sống trong một túp lều trong rừng và theo đuổi mối quan tâm nghệ thuật, âm nhạc và thiên nhiên. Tôi thực sự chưa sẵn sàng để ổn định chỗ ở và chỉ muốn tiếp tục t́m kiếm. Tôi lấy xe lửa quay trở về nhà nhưng v́ đầu tóc tôi bù xù quăn tít nên cha mẹ đón tiếp tôi có vẻ hơi lạnh nhạt một chút. Và rốt cuộc tôi phải lưu lại Toronto, tại đó tôi khởi sự những cố gắng yếu ớt trong việc ngồi thiền xếp bằng.
Đầu năm 1972, tôi đến sống với bạn Ted của tôi, vợ anh cũng là một Phật tử và cả con trai của bạn tôi nữa. Họ có một kệ sách nhỏ chứa đầy những sách thiêng liêng và tôi c̣n nhớ là đă quan tâm đôi chút đến cuốn viết về Milarepa, thầy Yogi Tây Tạng vĩ đại, và tôi cũng bị cuốn hút bởi một bức tranh nhỏ treo trên tường vẽ một vị Bồ tát, tôi nghĩ Ted đă mang về từ Ấn Độ. Ted cũng là một họa sĩ và cũng có một số khách quan tâm trong vùng đến thăm ông. Tôi vẫn tiếp tục vẽ tranh và luyện tập Guitar, nhưng từ đó tôi cảm nghiệm được một chiều kích thần diệu (chiều kích thú tư?) với âm nhạc và điều đó khiến tôi nh́n vào tâm trí tôi nhiều hơn. Vào tháng Năm, tôi bay sang Luân Đôn và khởi sự một cuộc phiêu lưu đi bộ kéo dài suốt 16 tháng qua nhiều trạm dừng chân dẫn tôi lên đến tận xương sống nước Anh và tới tận vùng Tô Cách Lan là nơi tôi lưu lại ở đó hơi lâu. Tôi có nghe nói có một thiền viện Phật giáo ở vùng Tô Cách Lan và tôi ước ao t́m ra và đến nơi đó. Người ta dẫn tôi đến một nơi tên là Divine Light Mission tại địa hạt Dundee, ở đó tôi gặp được một cặp vợ chồng người Tô Cách Lan thật là dễ thương, họ đang điều hành trung tâm này. Họ xác định cho tôi ở đây có một thiền viện tên là Samye-Ling sát ngay vùng biên giới. Tôi rất thích cặp vợ chồng này và họ cho phép tôi ở lại với họ. Tôi có thể cùng hành thiền với họ và với nhóm những người tụ họp lại đó. Đầu mùa đông, tôi lại tiếp tục đi bộ đến miền trung cao nguyên cắm trại ngoài trời lạnh giá và ở trong những nhà trọ không có ḷ sưởi. Tôi đang sống giống như Milarepa, và đă có lần gió thổi tung lều của tôi và hầu như bay mất trong cơn gió mạnh. Tôi nhớ lại cảm nhận trong cuốn Glencoe, thấy rằng thực sự tôi đang thực hiện một cuộc hành tŕnh tâm linh và không cần thiết phải vội vàng tiến đến đích. Vào tháng Ba năm 1973, cuối cùng tôi cũng đến được vùng Samye-Ling và được thầy Ringpche Akong đón tiếp. Ông dạy tôi hành thiền đang khi tôi quyết định dừng chân tại đây trong ṿng một tháng. Tôi lại tiếp tục lên đường đi bộ, cắm trại ngoài trời và hành thiền tại những nơi vắng vẻ. Tôi đă t́m ra được con đường đến gặp Đức Phật.