TỪ XA TỚI GẦN
Jerry Douglas MD
Hoa Kỳ
Tháng 10, 1999.
Nguyễn Văn Sáu biên dịch
Một số người khi thực hiện một cuộc hành tŕnh sẽ vẽ ra một bản đồ với những con đường ngắn nhất từ nơi này dẫn đến nơi khác, họ muốn tới, và rồi có những người lang thang không hề biết ǵ đến nơi họ đang đi và bằng cách nào họ có thể đạt đến được. Nhưng lại có thể nhận ra và cảm nghiệm được những điều hay ư đẹp. Tôi thực sự là một con người lang thang.
Vào thời điểm tôi viết những ḍng này tôi đă 43 tuổi và đă sống hầu hết cuộc đời của ḿnh như là một người Thiên Chúa giáo (Ki tô hữu) đích thực (đạo gốc) đây quả thực là một loại Ky tô hữu bẩm sinh gồm toàn lư luận và suy nghĩ, chứ không hề có tấm ḷng. Có quá nhiều đau khổ, nhưng không có một khích lệ nào để t́m ra một phương án làm giảm nhẹ những rối loạn và đau khổ. Đang lúc theo học trung học tôi đă tự học, tự thôi miên. Tôi đă t́m hiểu Jung và Freud, và t́m kiếm phương thức để tự hiểu ḿnh và người khác.
Khi c̣n học ở trường trung học một số bè bạn của tôi đă nghiên cứu thiền siêu h́nh, và tôi cũng muốn t́m hiểu đôi chút, nhưng tôi cảm thấy không thoải mái khi bố thí cho một thầy guru, một nhân vật mà tôn giáo cho là “người sùng bái ngẫu tượng”. Tôi tiếp tục đọc và t́m hiểu một số niềm tin Á Đông. Những sách nói về Khổng Tử, Lăo Tử, Ấn Độ giáo và một vài cái nh́n phớt qua về những bài viết. Phật giáo đă mở mắt tôi nh́n vào thế giới dưới những cái nh́n khác nhau nơi các nền văn hóa khác nhau. Tôi t́m hiểu một số nghệ thuật quân sự và tiếp tục quan tâm đến những tôn giáo phương Đông.
Tôi lập gia đ́nh và thi vào trường y. Chẳng c̣n nhiều thời gian để làm những ǵ khác nữa cho đến ngày măn khóa. Trong khi đó tôi luyện Yoga ở nhà (raja yoga rất đặc biệt) và tôi có được một Thiền sư nữ rất tuyệt vời. Tôi theo học nhiều khóa với Thiền sư và chính bà đă dạy tôi biết về thiền định (sanatha). Trong khi đó tôi giảng dạy ngành y và tiếp tục luyện thiền tại nhà. Cuộc sống bề bộn trở lại, nhưng tôi vẫn tiếp tục tu luyện thiền chỉ quán. Khi tôi nhận ra một số thiền sinh tố cáo thầy guru đă lạm dụng t́nh dục. Tôi mất hết niềm tin (tuy Thiền sư của tôi luôn tỏ ra tuyệt vời và cung cấp cho tôi nhiều cảm hứng).
Một bước tiến mới trong việc hành nghề y, vượt ra ngoài thị trấn tôi đang cư ngụ, đă khiến tôi mất liên lạc với một số người tôi thường lui tới trong nhiều năm qua (cho dù t́nh bạn của tôi đă dịu bớt đi và lại mănh liệt hơn). Với cảm nghĩ cô lập như vậy và những vấn đề trầm trọng lại xuất hiện trong tôi. Tôi đắm ḿnh vào Internet và t́m kiếm thêm t́nh bạn không thuộc lănh vực tâm linh. T́nh bạn mới chớm nở đă choán đầy chỗ trống và tăng thêm hào hứng, nhưng cũng mang lại không ít tối tăm, bí hiểm và rồi trống rỗng lại xuất hiện trong cuộc sống. Cũng chính thông qua những t́nh bằng hữu mới này mà hôn nhân của tôi hầu như đổ bể hoàn toàn. Vào thời điểm đó hầu như tôi đă rơi xuống vực thẳm vô phương cứu chữa và sau khoảng độ hai năm tôi đă t́m ra được phương án chữa trị. Phương án chữa trị này đă cứu mạng tôi. Bác sĩ trị liệu của tôi lại là một người Hồi giáo, rất dễ thương và hay đối đầu mănh liệt, tôi rất kính trọng ông, một người có ḷng khoan dung bao la. Chính ông đă chỉ cho tôi thấy vấn đề tôi đang gặp phải thuộc lănh vực tâm linh. Tuy tôi c̣n nhiều vấn đề khác, mối quan tâm chủ yếu của tôi chính là sự trống rỗng tâm linh. Tôi b́nh phục một phần là do cắt bớt liên lạc với một số “bạn bè”ø. Một số cũng không c̣n liên hệ với tôi. và đây là điều cực kỳ khó khăn. Tôi bắt đầu t́m kiếm một phương án chấm dứt đau khổ.
Thông qua mạng Internet tôi khám phá ra có một loại thiền được gọi là “thiền trực quán”. Tôi liền moi móc t́m cho ra thiền đó là ǵ, và cố gắng học tập nghiên cứu. Tôi khá thành công trong việc áp dụng một số kỹ thuật của loại thiền này. Cuốn sách “Mindfulness in plain English” của tác giả Bhante Qunaratana đă đem đến cho tôi một luồng sáng mới. Với ánh sáng này tôi tiếp cận được cách diễn giải giáo lư của Đức Phật một lần nữa. Chính v́ vậy, tôi khám phá ra Phật giáo nguyên thủy (Nam tông). Sự thông thái nơi sứ điệp của Đức Phật đă thông báo quá rơ ràng ảnh hưởng đến tận tâm can tôi. Tôi đă t́m được một mái ấm gia đ́nh mới. Tôi không c̣n buồn chán ê chề nữa. Khi hồi tâm tôi có thể nhận ra thế giới này, nhận ra những vấn đề của tôi rơ ràng hơn và hành động một cách tốt hơn với hy vọng tràn trề. Bạn bè của tôi lúc này chủ yếu là những bạn Phật Pháp: hơn là những người gây cảm hứng cho tôi với ḷng cởi mở, với cách tu luyện và với cả cuộc sống của họ nữa. Tôi cố gắng bước đi trong Bát Chánh Đạo mà Đức Phật đă chia sẻ với trần gian đầy ḷng trắc ẩn. Tôi đến làm việc tại một Tăng già địa phương và tôi cảm thấy ḿnh thuộc thành viên của Tăng già trên mạng Internet. Rất có thể tôi sẽ đạt đến Niết bàn ngay trên cơi đời này. Nhưng nếu điều đó chưa xảy đến với tôi th́ tôi hy vọng sẽ đạt đến đó nơi cỡi đời sau, hoặc ở cơi đời nào sau đó nữa. Toàn bộ những ǵ tôi biết chính là thông qua Chánh Đạo này tôi nhận ra đau khổ, nhận ra nguyên nhân đau khổ. Thực tế là đau khổ có thể dừng lại và con đường giải thoát khỏi đau khổ. Đây là cách sống tuyệt vời có phải vậy không.