" />
phatgiaonguyenthuy.com
xuan2017

 Nghiên Cứu Phật Học

AN CƯ KIẾT HẠ

Ngày đăng tin: 4 năm trước
(27/7)
Hằng năm, theo Luật tạng Pāli Phật giáo Nguyên Thủy Nam Tông Việt Nam thời gian an cư bắt đầu từ 16-6 đến 15-9 âm lịch. Còn khoảng hơn một tuần nữa là chính thức ngày đại lễ An cư Mùa mưa của Phật giáo Nam Tông bắt đầu. Webside phatgiaonguyenthuy.com xin trân trọng giới thiệu bài An cư Mùa mưa của Trưởng lão Tỳ khưu Thānissaro do Tỳ khưu Thiện Minh phiên dịch.
AN CƯ KIẾT HẠ

Trước thời Đức Phật khá lâu, tại Ấn Độ đã có một thói quen cho rằng các vị hành giả và các vị du hành khác đều lưu lại một nơi nhất định trong mùa mưa, nhằm tiện lợi cho cả hai bên – để cho các vị đó khỏi phải vượt qua những đoạn đường lầy lội – và cũng tiện lợi cho các nông dân, vì họ không muốn mùa màng của mình bị các vị hành giả dẫm đạp. Vào những năm đầu sứ mạng hoằng đạo của Đức Phật, Chư vị tỳ khưu đã bị chỉ trích nặng nề vì không tuân giữ thói quen này, chính vì thế, Đức Phật đã cho phép chư vị tỳ khưu được ngưng việc lại, không nên du hành trong ba tháng mùa mưa. Sau này, ngài áp đặt hình phạt đối với những ai không tuân thủ thói quen này.

Những giai đoạn An cư Mùa mưa. Bởi vì mùa mưa tại Đông Nam Á kéo dài xấp xỉ bốn tháng, chư vị tỳ khưu được phép chọn lựa giữa hai giai đoạn An cư Mùa mưa: giai đoạn đầu tiên, bắt đầu vào ngày tiếp theo sau rằm tháng bảy (Asalhi); và giai đoạn thứ hai bắt đầu vào ngày rằm tháng tiếp theo. Hiện nay, giai đoạn An cư Mùa mưa đầu tiên bắt đầu vào ngày rằm tháng bảy, hay giai đoạn thứ hai cũng bắt đầu vào ngày đó nếu không chia ra làm hai giai đoạn rõ ràng. Vào thời Đức Phật, việc xác định âm lịch là một trong những trọng trách của chính quyền trong mỗi vương quốc hay mỗi nước Cộng Hòa. Như vậy, để tránh gây tranh cãi, Đức Phật đồng ý rằng ước muốn của nhà vua phải được tôn trọng trong vấn đề này. Nếu nhà vua muốn hoãn lại việc chỉ định ngày rằm tháng bảy vào một tháng khác, chư vị tỳ khưu buộc phải tuân theo. (Khoản luật xuất phát từ câu chuyện nguyên thủy này được khẳng định bằng những thuật ngữ chung chung – “Ta đồng ý rằng các ngươi phải tuân thủ theo ước muốn của nhà vua” – cho thấy rằng chúng ta nhận thấy trong chương 7, Đức Phật đã không thiển cận đến nỗi phải cố gắng làm luật cho các vị vua đâu. Tuy nhiên, tập Chú giải cho thấy nguyên tắc này chỉ áp dụng trong những vấn đề không ăn nhập với Phật pháp mà thôi). Hiện nay, chỉ có chính quyền của một số ít các quốc gia tự mình liên quan vào việc tính toán âm lịch vì lợi ích dân chúng chung chung mà thôi, trong những quốc gia khác, điểm này không phải là vấn đề, và chư vị tỳ khưu tự do được tính toán âm lịch mà không tùy thuộc vào những cách tính toán của chính quyền.

Nhập An cư Mùa mưa. Ngày đầu tiên An cư Mùa mưa chính là khi những nơi ở trong thiền viện được dành cho thời gian mùa mưa, chính vì thế, Tập Chú giải yêu cầu rằng vị tỳ khưu đang dự tính trải qua mùa mưa tại một thiền viện khác nên bắt đầu tiến về đó một tháng trước khi mùa mưa bắt đầu để làm sao không gây phiền toái cho người chỉ định chỗ ăn ở và chư vị tỳ khưu khác ở đó. Còn đối với chư vị tỳ khưu dự định ở lại trong thiền viện là nơi họ đang an cư, họ phải trải qua một tháng trước khi mùa mưa bắt đầu để sửa soạn bất kỳ tòa nhà nào đã hư hỏng, xuống cấp để cho các vị đến An cư Mùa mưa trong đó sẽ học hỏi và tu luyện hành thiền được thoải mái. Người chỉ định nơi an cư nên chỉ định những chỗ ở cho mùa mưa vào buổi sáng ngày mùa mưa bắt đầu. Nếu điều đó xảy ra như vậy thời không còn chỗ sau khi những chỗ ở đã được chỉ định. Thời nếu có chư vị tỳ khưu nào đến sau trong ngày đó, vị đó phải cho họ biết là chỗ ở đã được chỉ định hết rồi, và vị đó sẽ bảo cho họ biết là nên đi đến những nơi ở khác thì hơn, như thể đến một gốc cây chẳng hạn. (Điều này có nghĩa lý gì, hình như là họ nên đi tới nơi nào khác cho việc An cư Mùa mưa thì hơn. Vì Luật tạng có ghi lại một khoản luật nghiêm cấm việc nhập An cư Mùa mưa ở bất kỳ nơi nào không thích hợp để làm nơi an cư. Xin đọc dưới đây)

Mv.III.4.2 khẳng định rằng vào ngày bắt đầu mùa mưa, ta không thể đi qua một nơi ở hay một thiền viện nào lại không muốn gia nhập mùa mưa tại đó. Điều này áp dụng cho việc bắt đầu giai đoạn mùa mưa thứ hai lại quá rõ ràng: vị tỳ khưu phải dừng lại để trú mưa vào chính ngày đó vì để bắt đầu giai đoạn An cư Mùa mưa đầu tiên, tập Chú giải đơn giản lưu ý rằng nếu có trở ngại gì (xin đọc dưới đây) ta có thể chọn gia nhập giai đoạn An cư Mùa mưa thứ hai thay vào đó. Một trở ngại không được đề cập đến trong danh sách dưới đây, tuy nhiên lại được thảo luận trong Mv.II.21.4. Đây chính là trường hợp một thiền viện trong đó có nhiều (có nghĩa là khoảng bốn hay nhiều hơn nữa) chư vị tỳ khưu trụ trì - “những vị chưa trải qua kinh nghiệm và thiếu khả năng” - đang qua mùa An cư Mùa mưa trong đó, và không ai trong số họ biết uposatha hay biết điều hành uposatha, patimokha hay tụng patimokha. Một trong số họ nên được điều tới thiền viện lân cận ngay tức khắc để nắm được patimokha ngắn gọn hay chi tiết. Nếu vị đó có thể xoay sở được ngay tức khắc trong vòng bảy ngày, tốt xấu không thành vấn đề, bằng không, thời toàn bộ chư vị tỳ khưu đó nên đến trải qua mùa An cư Mùa mưa tại thiền viện lân cận đó, nếu họ lưu lại chỗ cũ thời tất cả chư vị tỳ khưu đó đều phạm giới (dukkata).

Ở đây, tập Chú giải ghi thêm rằng nếu một thiền viện chỉ có một vị tỳ khưu biết kinh patimokha và vị đó lại qua đời, rời khỏi đó hay rũ áo hoàn tục vào tháng đầu tiên An cư Mùa mưa, người còn lại nên đi đến đâu đó nơi nào có vị nào đó biết hành trì patimokha và lưu lại đó chờ đến An cư Mùa mưa thứ hai. Nếu vị tỳ khưu đó cũng lại qua đời, rời khỏi thiền viện hay rũ áo hoàn tục vào tháng thứ hai An cư Mùa mưa, vị còn lại có thể lưu lại đó cho những ngày mùa mưa kết thúc mà không phạm giới.

Tuy nhiên, ta không nên nhập An cư Mùa mưa trong một thiền viện. Ta cũng có thể ở một mình hay trong nhóm nhỏ đó bao lâu ta còn lưu lại trong một nơi ở thích hợp và biết cách điều hành ngày lễ Phát lồ (uposatha) thích hợp với con số tỳ khưu trong nhóm đó (xin đọc chương 15). Nhìn chung, tập Chú giải cho rằng một nơi ở thích hợp chính là nơi ở có cửa nẻo và mái che cộng với bất kỳ chất liệu lợp mái nào trong năm loại chất liêu lợp mái cho phép (xin đọc Chương 6) những cách chuẩn bị chỗ ở không thích hợp được liệt kê trong Luật tạng bao gồm việc an cư trong một hốc cây (“giống như những yêu quái”) trên một chạc cây (“giống như những thợ săn”), sống ngoài trời, sống tại một nơi không phải là chỗ ở (theo tập Chú giải, điều này có nghĩa là một chỗ không có mái che thích hợp và cửa nẻo), sống trong ngôi nhà tại bãi tha ma (một chỗ để giữ xác chết, tập Chú giải cho biết như vậy, tập Chú giải còn cho biết thêm rằng những nơi ở thích hợp trong phần đất bãi tha ma cũng được phép), sống dưới một chiếc lọng, hay trong chiếc bình đựng nước, (xin đọc Pr 3). Tập Chú giải lưu ý rằng nếu ta chọn vị trí sống trong một hốc cây hay trên một chạc cây có mái che thích hợp, tường và cửa ra vào, cũng được phép sống tại đó. Cũng coi như là ổn với một chiếc lọng nếu gắn vào bức tường được đóng đinh vào bốn chiếc cọc – có nghĩa là nếu được chế tạo tương tự như một chiếc lều bạt. Những chiếc yurts cũng được phép sử dụng.

Luật tạng cũng cho phép được lưu lại trong chuồng bò, cùng với một đoàn du hành, hay trên một chiếc tàu thủy. Nếu trong mùa mưa, bất kỳ những phương tiện này đóng trại và di chuyển, ta có thể được phép đi theo. Tập Chú giải còn cho biết thêm nếu ta dự định lưu lại với đoàn du hành, ta nên thông báo cho những người cùng đi biết ta cần một túp lều để qua mùa mưa trên những chiếc xe. Nếu họ cung cấp cho chúng ta, ta có thể coi túp lều đó làm nơi an cư cho mùa mưa. Bằng không, ta có thể chọn một nơi an cư tại một khoảng trống nào đó trên một chiếc xe cao. Nếu không thể được, ta không nên nhập An cư Mùa mưa với đoàn du hành. Nếu ta có ý định theo đoàn du hành với hy vọng đến được một địa điểm nào đó, ta được phép lưu lại ở đó ngay cả nếu như đoàn du hành có đến được địa điểm đó hay không. Nếu đoàn du hành giải tán trước khi đến địa điểm đó, ta nên lưu lại tại điểm đó cho đến khi mùa mưa kết thúc. Nếu ta nhập An cư Mùa mưa trên một chiếc tàu, nếu chiếc tàu đó kết thúc chuyến đi thì ta nên lưu lại ngay tại điểm đó. Nếu con tàu đi xuôi theo dòng bờ sông hay bờ biển và đến được địa điểm ta đã chọn, ta có thể lưu lại ở đó khi con tàu tiếp tục cuộc hành trình.

Hiện nay, ta còn mở rộng những điều cho phép này đến cả đoàn du hành, xe kéo, nhà di chuyển có kéo theo nhà tạm và những chiếc xe tương tự như vậy.

Thất Hứa (Không Giữ Lời Hứa). Nếu vị tỳ khưu đã chấp nhận lời mời lưu lại tại một địa điểm nào đó vào mùa mưa nhưng rồi lại không hoàn thành lời hứa - hoặc do không lưu lại tại địa điểm đó hay “thất hứa (xin đọc dưới đây), vị đó sẽ phạm giới (dukkata) vì đã không giữ lời hứa. Tập Chú giải lưu ý rằng nếu vị đó đã thực hiện lời hứa ngay từ lúc đầu với ý định thất hứa như vậy, vị đó mắc lỗi phạm giới vì đã thất hứa và phạm phải tội pacittiya vì nói dối.

Việc Quyết Tâm. Chỉ có một thủ tục duy nhất được đề cập đến trong Luật tạng đối với việc bắt đầu nơi An cư Mùa mưa đó là ta sửa soạn nơi an cư của mình, kiếm nước uống và nước rửa mặt, và quét dọn sạch sẽ địa điểm đó.Tuy nhiên tập Chú giải yêu cầu chúng ta thực hiện một quyết tâm chính thức đó là: sau khi kính lễ bảo tháp, v.v… ta nên đọc phát nguyện một hay hai lần câu sau đây:

Imasmim vihāre imam te-màsam upemi” - tôi đang nhập ba tháng mùa mưa tại nơi an cư này.

Nếu an cư tại một địa điểm không được coi như là một vihāra – như thể trong một căn chòi trên chiếc xe ngựa – ta nên đọc lên ba lần câu này:

“Idha vassam upemi” – Ta nhập An cư Mùa mưa tại đây.

Nếu lưu lại dưới một chiếc xe, ta chỉ cần suy nghĩ, “ta sắp sửa lưu lại tại đây để qua mùa An cư Mùa mưa.”

Nhiều Tăng chúng khác nhau đã thực hiện lời yêu cầu của tập Chú giải bằng nhiều cách. Trong một số Tăng chúng, câu “ kính lễ bảo tháp, v.v… đã được mở rộng tới một truyền thống trong đó chư vị tỳ khưu chính thức xin sám hối Tam Bảo và sám hối lẫn nhau theo đúng thứ tự tuổi đạo. Vì hạn từ “vihāra” có thể được dịch hoặc là nơi an cư hay là thiền viện. Một số Tăng chúng đã tránh tính khó hiểu trước tiên bằng cách tuyên bố đường biên của vùng được chọn làm nơi an cư của chúng ta trong suốt ba tháng mùa mưa - thường bao gồm toàn bộ vùng đất của thiền viện và bằng cách thay đổi lòng quyết tâm bằng:

Imasmim āvāse imam te-māsam vassam upemi” ta nhập An cư Mùa mưa trong ba tháng tại thiền viện này.

Tuy nhiên, nếu vị tỳ khưu muốn giới hạn đường biên ở một vùng xung quanh chiếc chòi, vị đó được tự do thực hiện lòng quyết tâm đó theo cách của vị đó.

Khoảng Thời Gian An cư Mùa mưa. Một khi vị tỳ khưu đã nhập An cư Mùa mưa, vị đó không được tiếp tục du hành trong suốt ba tháng tiếp theo. Theo tập Chú giải, điều này có nghĩa là vị đó nên đón chào bình minh mỗi ngày trong suốt ba tháng đó nội trong vùng vị đó đã xác định làm nơi ở an cư. Nếu vị đó còn đón chào ngay cả bình minh bên ngoài vùng vị đó đã xác định, thời vị đó phá vỡ luật An cư Mùa mưa đó. Trong khi phá vỡ nơi An cư Mùa mưa như vậy, vị đó vừa dẫn đến phạm giới và còn trở thành không đủ tư cách để nhận những ân huệ đặc biệt mà vị đó được hưởng khi kết thúc An cư Mùa mưa.

Tuy nhiên, có hai ngoại trừ đối với khoản luật này: đó là tiếp tục một cách hợp pháp thực hiện công chuyện trong bảy ngày và phá vỡ nơi an cư do bởi những trở lại hợp lý.

Đi Công Chuyện Trong Bảy Ngày. Ngoại trừ đầu tiên đối với khoản luật này liên quan đến khoảng thời gian đi công chuyện đó là, nếu ta có công chuyện hợp pháp, ta được phép vắng mặt tới bảy ngày. Theo các thuật ngữ của tập Chú giải, điều này có nghĩa là ta có thể ra khỏi nơi an cư trong vòng sáu buổi sáng và phải trở về để đón chào bình minh thứ bảy ngay tại nơi An cư Mùa mưa.

Tính chất hợp pháp của công chuyện được xác định bằng bản chất của công việc, người cần đến sự trợ giúp của ta, và liệu người đó có nhắn ta đến hay không.

Nếu bất kỳ người nào trong số bảy hạng người sau đây yêu cầu ta trợ giúp đó là: vị tỳ khưu đồng nghiệp, vị tỳ khưu ni, người nữ tập sự giới, vị sa-di, vị sa-di ni, đạo hữu nam, đạo hữu nữ - ta có thể lên đường trợ giúp họ nếu được yêu cầu trợ giúp, nhưng ta không thể đi nếu không được yêu cầu, nếu công việc liên quan đến ước muốn lập công phước của một người nào đó, liên quan đến ước ao lắng nghe Phật Pháp, hay để gặp một người nào đó – là người đời hay người đã thọ giới - có thể muốn một vị tỳ khưu đến thăm vì những mục đích vừa nêu. Danh sách những công chuyện này chưa kết thúc, nhưng đã cung cấp cho chúng ta một cái nhìn đáng quan tâm về những cơ hội lập công phước vào thời đó như: thí chủ đang xắp xếp việc xây một căn nhà, hoặc sẽ dành cho Tăng chúng, dành cho một nhóm chư vị tỳ khưu, hay chỉ dành cho một vị tỳ khưu duy nhất; thí chủ đã xắp xếp việc xây dựng một căn nhà cho chính họ sử dụng. Những cơ hội khác, chỉ ghi lại trong trường hợp của một đạo hữu người đời, bao gồm những tình huống sau đây: khi có con trai hay con gái lập gia đình, khi vị đó bị ốm đau, vị đó nhớ thuộc lòng một bài thuyết pháp quan trọng và muốn truyền đạt lại để bài thuyết pháp đó không biến mất do vị đó qua đời (điều này thường dễ dàng xảy ra vào những ngày trước khi chuyển giao bản viết). Trong toàn bộ những tình huống này, tập Chú giải phụ cho rằng nếu ta ra đi và không được yêu cầu, thời ta đã phá vỡ An cư Mùa mưa và điều đó khiến ta phạm giới.

Có những trường hợp khác nữa ta cũng có thể lên đường, ngay cả trong tình huống không được yêu cầu – hơn thế nữa nếu ta được yêu cầu – nếu bất kỳ tình huống nào sau đây xảy đến liên quan đến vị tỳ khưu đồng nghiệp, liên quan đến vị tỳ khưu ni, đến vị nữ đang trong thời gian thử thách, đến vị sa-di nam giới, vị sa-di nữ giới, và ai đó ta dự định phải được trợ giúp.

Vị đó ngã bệnh,

Vị đó rơi vào tình huống bất mãn với cuộc sống giới đức,

Vị đó rơi vào tình huống lo âu về khả năng có thể phá giới,

Vị đó rơi vào tà kiến (ditthigata, thường thường là một ý kiến cố định liên quan đến một vấn đề không đáng phải được giải thích – xin đọc M.72).

Hơn thế nữa, trong tình huống của vị tỳ khưu hay tỳ khưu ni, ta phải lên đường ngay nếu vị đó mắc phải lỗi phạm Tăng tàn (sanghadisesa) và cần đến sự trợ giúp trong những bước tiếp theo dẫn đến cải huấn, và sắp sửa trở thành đối tượng phải bị Tăng chúng áp đặt kỷ luật hành chánh. Trong tình huống của một vị đang trong giai đoạn thử thách là nữ giới, ta có thể lên đường trợ giúp nếu như đương sự đã phá vỡ việc học giới và gián đoạn việc tu học. Trong trường hợp của vị sa-di hay vị đang trong giai đoạn thử thách là nữ giới, ta có thể lên đường trợ giúp vị đó muốn xác định tính chất thích hợp của họ để nhận thọ giới hay muốn được thọ giới. Trong tình huống một vị sa-di nữ giới ta có thể lên đường trợ giúp nếu vị này yêu cầu ta xác định tính chất thích hợp để nhận thọ giới hay muốn được thọ giới. Trong tình huống của một vị sa-di nữ giới, ta có thể lên đường trợ giúp nếu vị đó muốn ta xác định tính chất hợp pháp của vị đó để trở thành một người trong giai đoạn thử thách nữ giới hay để theo đuổi việc tu học của một người đang trải qua giai đoạn thử thách là nữ giới.

Nếu cha mẹ ta ngã bệnh, ta có thể lên đường ngay cả khi không được sai đi, nếu được yêu cầu thì khỏi cần nói, nếu bất kỳ người họ hàng nào khác của ta ngã bệnh nặng, hay nếu người nào đó sống nhờ vào chư vị tỳ khưu lâm bệnh nặng, ta có thể lên đường trợ giúp nếu được yêu cầu, bằng không thì thôi.

Trong tất cả những tình huống ta có nên lên đường trợ giúp nếu không được yêu cầu, Luật tạng miêu tả nhân vật trong cuộc sai đến một sứ giả với một lời mời dành cho chư vị tỳ khưu phải đến trợ giúp. Cho dù tập Chú giải lưu ý rằng lời mời không nhất thiết phải được phép lên đường. Ngay cả nếu như có sứ giả hay không được sai đến, thời ta vẫn có thể đi công chuyện trong vòng bảy ngày chúng ta lên đường với mục đích trợ giúp như vậy.

Cuối cùng, ta có thể lên đường làm công chuyện cho Tăng chúng. Ví dụ được ghi lại trong khoản Luật tạng như sau: một nơi an cư của Tăng chúng rơi vào tình trạng ọp ẹp hư nát và một đạo hữu người đời đã lấy đi tài sản từ nơi an cư đó và cất giấu an toàn trong rừng. Đạo hữu đó yêu cầu chư vị tỳ khưu hãy đến và nhận lại số tài sản đó để đem đến một nơi an toàn hơn, những ví dụ ghi lại trong tập Chú giải như sau:ta có thể lên đường trợ giúp công việc xây dựng một điện thờ, một sảnh, hay ngay cả một căn chòi cho một cá nhân vị tỳ khưu nào đó. Tuy nhiên, ví dụ vừa nêu vì là công việc cá nhân hơn là việc tập thể Tăng chúng – hình như nằm ngoài ý định của Luật tạng.

Rơi vào mục đích đi công chuyện trong vòng bảy ngày, tập Chú giải còn đưa ra một vài sự cho phép ngoại lệ được chấp nhận là không xuất phát từ Luật tạng. Trước An cư Mùa mưa nếu một nhóm chư vị tỳ khưu đã ấn định một ngày dành cho cuộc họp trong mùa mưa - bối cảnh của sự cho phép tập Chú giải gợi ý rằng cuộc họp phải là nghe bài nói chuyện về Phật Pháp – ta có thể coi như là công chuyện trong vòng bảy ngày, nhưng nếu như không phải là ý định ra đi của chúng ta chỉ đơn giản là để giặt giũ đồ đạc của mình. Tuy nhiên nếu đạo sư của ta sai ta đi vì bất cứ mục đích nào, (tập Chú giải phụ cho rằng) ta có thể coi như là đi công chuyện trong vòng bảy ngày. Nếu ta đến một thiền viện không xa mấy, có ý định quay trở về trong ngày, nhưng vì lý do nào đó ta không thể quay trở lại đúng giờ, ta có thể coi đó là công chuyện trong vòng bảy ngày. Ta không thể dùng sự cho phép bảy ngày này để tụng kinh hay hỏi han – có nghĩa là ghi nhớ thuộc lòng hay tìm hiểu ý nghĩa Phật pháp - tuy nhiên, nếu ta lên đường với mục tiêu thăm viếng đạo sư và quay trở về trong ngày, nhưng đạo sư lại yêu cầu ta ở lại thời ta cũng được phép ở lại. Ở đây, tập Chú giải phụ ghi thêm rằng ta có thể lưu lại lâu hơn bảy ngày mà không phạm giới, tuy nhiên việc An cư Mùa mưa của ta có thể bị phá vỡ và những cho phép này không có cơ sở trong Luật tạng, và nhiều Tăng chúng không công nhận tính hợp pháp của việc cho phép này.

Tập Chú giải lưu ý, bằng trích một đoạn trong Mv. III. 14.6, là chúng ta có thể lên đường đi công chuyện trong vòng bảy ngày vào ngày đầu tiên của mùa mưa, và hình như không có giới hạn số thời gian ta có thể ra đi làm công chuyện trong bảy ngày trong suốt ba tháng tiếp theo. Điều này mở ra khả năng ta có thể tham dự An cư Mùa mưa ở nhiều nơi hơn là chỉ một nơi. Thay phiên những giai đoạn ngắn khác nhau ở một nơi an cư này và rồi đến một nơi an cư khác. Chúng ta sẽ nói tới ý nghĩa khả năng này ngay dưới đây. Mv. III.14.7 chỉ rõ cho thấy nếu ta lên đường đi công chuyện mà còn ít hơn bảy ngày trước khi kết thúc An cư Mùa mưa thì ta không nhất thiết phải quay trở về.

Chẳng có bản văn nào cho thấy việc ngoại lệ trong trường hợp vị tỳ khưu lên đường đi công chuyện một cách hợp pháp trong bảy ngày và dự định quay trở lại đúng thời, lại kết thúc bằng cách ở lại bên ngoài hơn bảy ngày. Hoặc là do quên hay do những tình huống vượt quá tầm kiểm soát của vị đó. Nói cách khác, dẫu vị đó cố ý hay không, nếu vị đó ở ngoài quá giới hạn bảy ngày, vị đó phá vỡ bổn phận An cư Mùa mưa của mình và dẫn đến phạm giới.

 1  2  3  4 » Trang cuối Phần 1/4
Tag là gi?Đó là tổ hợp rất nhiều từ được dùng để mô tả cho những thông tin cùng loại.

Bình luận

  • Security code

Lên đầu trang