phatgiaonguyenthuy.com
phatgiaonguyenthuy.com

 Hoằng Pháp

Chữ Tâm Trong Phật Giáo

Ngày đăng tin: 1 năm trước
(5/1)
Tu nu Quang Duyen
Chữ Tâm Trong Phật Giáo

Mẹ của con".

Trên cuộc đời này, hạnh phúc duy nhất của mỗi người đó là có mẹ. Cuộc sống là sự cám dỗ của tiền bạc, danh vọng, nó khiến con người ta quên đi sự hy sinh của những người thân yêu xung quanh và trong đó có người mẹ. Mẹ đã đánh đổi mồ hôi, nước mắt, sự đau khổ, vất vả... để lấy hai chữ hạnh phúc cho những đứa con của mình. Cho nên những ai đang còn mẹ, xin đừng làm mẹ buồn.

Trong cuộc sống, chung quanh chúng ta có nhiều tấm gương ông bà, cha mẹ rất đẹp, rất cao thượng, họ dồn hết tình thương cho các con. Chúng tôi muốn nhắc các bạn hãy luôn đặt tâm lên trái tim của mình để biết yêu thương cha mẹ, ông bà của mình.

Các bạn hãy đặt tâm lên ngực để biết yêu thương tổ quốc Việt Nam là nơi mình sanh ra, lớn lên. Dù sau này có đi nước này nước nọ thì Việt Nam mãi mãi là nơi nuôi lớn tâm hồn của mình, là tổ quốc bất diệt. Đặt tâm lên ngực để yêu thương mãnh đất này, yêu thương đất nước Việt Nam để học cho tốt, cho giỏi, để làm cho tổ quốc càng ngày giàu đẹp.

Đặt tâm lên ngực để thương yêu tôn trọng thiên nhiên chung quanh mình. Trên thế giới cũng như ở Việt Nam đang đẩy mạnh phong trào bảo vệ, tôn trọng thiên nhiên. Các bạn phải thương yêu các loài cây cỏ, muôn thú xung quanh mình. Mình không thể tự tiện chặt phá cây cỏ, giết hại sanh vật. Chùa Hoằng pháp có nhiều cây cỏ. Các bạn phải bảo vệ bằng cách giữ vệ sinh, tôn trọng thiên nhiên tuyệt đối. Phải có tâm thương thiên nhiên.

Đặt tâm lên tay để có sự giúp đỡ.

Muốn giúp đỡ phải có tâm. Bàn tay muốn giúp đỡ phải có tâm. Chẳng hạn những người bạn học cùng lớp cần sự giúp đỡ của các bạn thì các bạn cũng cần dùng bàn tay để giúp đỡ họ. Đi qua đường muốn giúp đỡ một cụ già thì các bạn cũng cần dùng bàn tay để nắm lấy tay cụ, để xách giỏ đồ nặng mà dẫn họ qua đường…Muốn giúp đỡ phải để tâm lên tay mới giúp đỡ được. Ta để tâm lên tay để giúp đỡ những người chung quanh trong nhà mình như ba mẹ, anh em, cô dì, chú bác, ông bà. Cái tâm để lên tay mới có khả năng giúp đỡ những người chung quanh. Tâm không đặt nơi tay thì dễ gây ra tội phạm. Tay này khi sân si dùng để đánh người ta, tay này khi vô tâm thì thấy người ta trồng cây mình tới bẻ đọt. Để tâm lên tay để có khả năng giúp đỡ nhiều hơn.

Để tâm lên đôi mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.

Đôi mắt để nhìn đường đi, để thấy cảnh đẹp là thường. Nhưng khi tâm để lên đôi mắt, ta nhìn hoa như thấy được người mua, người chăm sóc, người bón phân tưới nước, nhìn thấy nắng xuyên qua, thấy mưa rơi xuống….hoa mới tươi tốt. Qua đó ta thấy cuộc sống trùng trùng duyên khởi. Giống như Sư nhìn  các bạn ngồi ở đây tu tập mới thấy cái tâm cao thượng của các vị trong ban tổ chức khóa tu này. Tất cả phải có tâm, có tầm, có tẩm, có tiền mới có thể tổ chức khóa tu hoành tráng như thế này.  Tại vì người không có tâm sẽ không muốn làm gì, chỉ muốn an phận thôi. Tổ chức khóa tu cho sinh viên một ngày phục vụ ba, bốn ngàn người như vậy, các vị trong ban tổ chức có một cái tâm và tầm nhìn rất lớn. Tầm ở đây là muốn cho các bạn sinh viên hiểu được Phật pháp, hiểu đạo đức của phật giáo, chính đạo đức này giúp cho đời sống của các bạn tốt đẹp hơn, lành mạnh hơn, cao thượng hơn. Sau này các bạn có đi làm ở đâu, có chức phận gì đi nữa thì cũng sẽ nhớ lại những căn bản đạo đức đã được học khi còn trẻ để sống tốt trong cuộc đời.

 Sư có quen với ông cụ khoảng 75 tuổi. Ông từ bên trời tây về ghé thăm chùa, nói với Sư rằng: “Con đến chùa là vì con muốn tìm cây mận. Khi còn nhỏ, nhà con ở gần chùa nên con thường tới đây ngồi dưới gốc mận học bài. Mận chín con hái trái ăn. Có khi con chưa kịp hái thì thầy trụ trì đã hái mận cho con ăn. Cho nên con muốn tìm lại cây mận kỷ niệm của những ngày tháng ấy”. Sau đó ông cụ nhờ Sư dắt vô thắp một nén hương tưởng nhớ Thầy trụ trì lúc trước.  

Cho nên sau này các bạn có trở thành ông này, bà nọ có lẽ sẽ nhớ kỷ niệm ngày hôm nay mình ngồi chen chúc với nhau để  học tu  ở chùa Hoằng Pháp. Học đạo, nghe kinh, làm giàu kiến thức Phật học giúp các bạn định hướng cuộc đời đẹp hơn.

Cho nên khi ta để tâm lên đôi mắt, ta nhìn thấy tất cả bằng lăng kính trùng trùng duyên khởi, chớ không phải nhìn bằng con mắt phiến diện chỉ biết đẹp hay xấu mà thôi.

Để tâm lên đôi chân để chạy nhanh đến giúp đỡ những người cùng khổ, gíup trong khả năng của mình.

Để tâm lên miệng để nói những lời an ủi với những người bất hạnh. Nếu không để tâm lên miệng mình sẽ nổ, bà tám, nói nhiều, nhiều chuyện. Cho  nên miệng này để nói những lời an ủi, chia sẻ, động viên để bạn mình vượt qua những đau khổ. Chẳng hạn các bạn nghe khóa tu tổ chức, các bạn điện thoại cho bạn bè rủ nhau cùng tu. Những lời nói động viên khích lệ người ta làm những chuyện tốt thì những cái đó đáng làm, đáng nói, đáng suy nghĩ.

Miệng mình để sử dụng những gì lợi ích cho mình và cho tha nhân. Người ta đang khổ mình dùng những lời nói dịu ngọt, ôn hòa, nhã nhặn để giúp người ta vượt qua. Bạn mình thối chí nản lòng trong học tập thì mình tác ý khuyến khích để cho bạn lên tinh thần, có niềm tin hướng đến tương lai sáng hơn.

Để tâm lên tai để biết nghe những lời góp ý, để biết lắng nghe.

Các bạn phải học hạnh lắng nghe, nếu chỉ biết nói mà không biết lắng nghe thì người ta gọi là nổ. Người uyên thâm thì nói ít vì cái miệng nói nhiều, nói không thích hợp sẽ tạo khẩu nghiệp lớn. Nhiều khi lời nói của ta làm người khác đau khổ. Cho nên ta phải có ái ngữ, phải biết lắng nghe người khác. Càng học hạnh lắng nghe, càng có hạnh khiêm tốn. Con người thường thích nói chớ không thích nghe. Hai người bạn gặp nhau, người nói, người nghe. Chớ hai người cùng nói thì ai nghe?. Cho nên tâm để lên tai để học hạnh lắng nghe, học hạnh khiêm tốn, tập nghe lời góp ý của người khác để ta sống tốt hơn.

Tâm để lên vai để chia sẻ trách nhiệm với những người chung quanh. Vì vai là gánh vác. Ta gánh vác, san sẻ với người chung quanh. Thấy người khác cực khổ nhiều quá, ta muốn phụ giúp, như vậy cần phải có tâm. Thấy mẹ vừa đi chợ, nấu cơm, rửa chén , quét nhà. Ta học bài cũng không đành. Cho nên ta phải phụ mẹ, gánh vác một việc nào đó như rửa chén hoặc quét nhà. Muốn làm được như vậy phải có tâm mới làm được.

Các bạn nhớ đặt tâm lên ngực để thương yêu, đặt tâm lên tay để giúp đỡ. Tâm đặt lên mắt để nhìn thấy nổi thống khổ của tha nhân. Tâm đặt lên chân để chạy đến giúp đỡ mọi người. Tâm đặt lên miệng để nói lời an ủi với những người bất hạnh. Tâm đặt lên tai để biết lắng nghe. Tâm đặt lên vai để có trách nhiệm và chia sẻ với anh chị em.

Tâm đặt lên nơi đâu đều có ý nghĩa. Các bạn sinh viên khi ngồi học bài, lúc đó chỉ biết học bài, chỉ có tâm học bài. Trong khi học bài, tắt điện thoại, không có nghĩ đến chuyện tạp nhạp. Phải có Tâm định học bài mới mau thuộc. Vì tâm chỉ biết một cảnh. Khi mình ứng dụng tâm trong đời sống thì các bạn hiểu rằng tâm chỉ biết một cảnh. Không thể nào vừa ăn cơm vừa xem ti vi. Điều này có thể được nhưng không tốt. Mà ăn như vậy rất dễ bị bệnh. Các bạn nhớ là tâm chỉ biết một cảnh. Các bạn phải biết lúc nào chơi là chơi, học là học…đó là bí quyết giúp ta thành công. Chơi là chơi, học là học thì mới có kết quả cao. Chứ không thể vừa học vừa giải trí.

Trong nhà Phật có tâm từ bi và tâm hỷ xả. Các bạn học được hai tâm này ứng dụng trong cuộc sống thì có hạnh phúc. Tập hạnh thương người, tập hạnh giúp đỡ, thông cảm với những người chung quanh. Ta tập hỷ xả, hỷ là vui, xả là bỏ qua. Ta dính mắc, cố chấp nhiều sẽ đau khổ. Cho nên bạn  có làm điều gì không vui thì ta cũng nên xí xóa. Xả để được an vui. Nếu mình không hỷ xả, dính mắc nhiều, sân hận nhiều thì sẽ trở thành “đường tăng’’. Ở Trung quốc người ta thờ Đường tăng. Nhưng chúng ta trở thành ‘’đường tăng’’ là khổ lắm, là tốn tiền vì phải vào bệnh viện. Đường tăng là do ăn uống và do tâm sinh lý bất ổn, nên thân bị tiểu đường.  Cho nên các bạn đến với đạo Phật hãy tập tâm từ bi hỷ xả.

Có người bạn nói sai một câu mà đâm ra ghét bạn cả đời. Quyết không gặp mặt. Sau này lỡ gặp lại bèn ngó chỗ khác. Như vậy là quá chấp. Chấp nhiều như vậy bảo đảm là đường tăng. Các bạn phải học hạnh tha thứ. Tha thứ là thư thái. Học tâm nhẫn nại, siêng năng và khiêm tốn. Nhẫn nại là chịu cực khổ trong mọi hoàn cảnh. Ví dụ sinh viên buổi sáng học bài  thấy buồn ngũ, thấy khổ quá. Giống như hồi trẻ Sư tối thức khuya, sáng tụng kinh, đọc một hồi chìm trong khoảng không lúc nào không hay, một lúc nghe tiếng kinh biết mình đang tụng bèn tiếp tục ‘’lăn bánh’’. Cái khổ đó có thấm tháp gì đâu. Nhưng nếu ta không chịu khó học bài làm sao thi đậu? Cũng như Sư hồi trẻ không tinh tấn, siêng năng công phu thì làm sao thuộc kinh pali làu làu như vậy.?  Do đó ta phải kiên trì, lập tức hành động, định năng thành công. Tập nhẫn nại để có thành công.

 Người ta nói tỷ lệ thành công chỉ có 5% do thông minh, còn 95% là do nỗ lực, cần cù. Dân gian có câu: Cần cù bù khả năng. Vì vậy các bạn muốn trở thành người giỏi phải siêng năng học hành, khiêm tốn, nhẫn nại.

Đến với đạo phật các bạn phải học hạnh bố thí, chia sẻ. Bố thí là giúp đỡ. Người bố thí, có tâm giúp đỡ sẽ cho ta quả phước giàu sang. Một vị giáo sư bán nhà, dành ra 500 cây vàng lập quỹ học bổng giúp đỡ sinh viên nghèo. Đó là bố thí.

Cho nên trong bài pháp này giới thiệu với các bạn chữ tâm trong Phật giáo . Các bạn hiểu khái niệm tâm là gì.  Chính tâm này tạo ra hạnh phúc hay đau khổ, giàu hay nghèo, thiên đàng hay địa ngục. Vạn pháp do tâm tạo. Các bạn ham thích đến đây nghe pháp, tụng kinh… tự nhiên các bạn thấy an vui, mát mẻ.

Tâm như ông chủ trong nhà/ Tâm như ông tướng chiến hòa do tâm/  Tâm như ông chủ vẽ hoa/ Tâm còn làm phật, làm tà do tâm.

Vì vậy cái tâm rất quý. Thể xác có thân và tâm. Tâm thức cao thượng hành động cao thượng. Khi bệnh, thân bệnh nhưng đừng cho tâm bệnh. Khi thân bệnh mà tâm cũng bệnh thì thể xác suy sụp rất nhanh.

Với những phương pháp ứng dụng chữ tâm trong cuộc sống thực tế, trong tu tập, các bạn sẽ trải nghiệm được việc nào làm tốt hay xấu cũng đều do tâm của ta mà ra. Có một tâm thiện đặt ở ngực, ở mắt, ở vai, ở tai, ở chân, ở tay …là để mình làm hữu dụng cho chính mình và cho cuộc sống.

Hy vọng thời giảng hôm nay giúp các bạn có một cái nhìn khái quát về chữ tâm trong phật giáo. Mong rằng các bạn sẽ ứng dụng tâm thiện của mình trong đời sống xã hội, trong đời sống học đường, trong đời sống gia đình để gặt hái nhiều lợi ích tốt đẹp hơn./.

Nam Mô Phật Pháp Tăng Tam Bảo

 

Nguồn tin: Tu nu Quang Duyen
Trang đầu « 1  2  Phần 2/2

Bình luận

  • Security code

Lên đầu trang