" />
phatgiaonguyenthuy.com
vesak2017

 Hoằng Pháp

CÁCH SỬ DỤNG TÀI SẢN CỦA NGƯỜI TU SĨ

Ngày đăng tin: 6 năm trước
(26/4)
Gs. Thiện Minh
CÁCH SỬ DỤNG TÀI SẢN CỦA NGƯỜI TU SĨ

Vừa qua, tại chùa Đức Hòa, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương, hơn 500 phật tử , cư sĩ tỉnh Bình Dương, Đồng Nai, Long An , TPHCM, Bình Phước đã tham dự khóa hạ, tu tập pháp môn niệm Phật do nhà chùa tổ chức. Nhằm giúp hành giả thực hành những lời Phật dạy để có được đời sống bình an, hoan hỷ , Trụ trì chùa Đức Hòa đã thỉnh đại đức Thiện Minh giảng pháp cho khóa tu này. Với cách kể chuyện dí dỏm, lời nói giản dị, phong cách gần gũi, Đại đức Thiện Minh đã giúp cho đại chúng thêm niềm tin vào chánh pháp và cố gắng tu tập.

 

Nội dung bài thuyết pháp:

 

“Hôm nay, Sư có duyên lành thuyết giảng phật pháp tại chùa Đức Hòa, thị xã Dĩ An, Tỉnh Bình Dương. Nghe Pháp, học pháp, hành pháp để tìm hạnh phúc cho mình, sau nữa là gieo duyên lành chủng tử cho kiếp sau. Vì mỗi ngưởi chúng ta có quỹ thời gian giới hạn. Ai cũng phải tâm niệm rằng mình sẽ chết. Dù mình sợ chết thì cũng phải chết. Do vậy trước khi chết mình phải sống làm sao, tu như thế nào để có tài sản, tư lương. Như thể trước khi đi xa ai cũng phải chuẩn bị hành lý vậy mà. Đức Phật dạy cho chúng ta cách chuẩn bị hành lý trước khi chúng ta chết. Hành lý đó là những việc thiện lành, những tâm ý trong sạch. Khóa tu niệm Phật giúp chúng ta học tập sự tĩnh giác, học tập chánh niệm trước khi chúng ta ra đi trên con đường vạn dặm luân hồi.

 

Đề tài hôm nay  sư thuyết giảng là cách sử dụng tài sản của người tu sĩ.

 

Bài kinh này, Đức Phật đã thuyết trong Tăng Chi bộ kinh dạy người tu sĩ  cách sử dụng tài sản. Đức Phật biết rằng con người chúng ta khi có tài sản mà không biết sử dụng đúng cách thì chính những tài sản này đem lại phiền não cho chúng ta. Vì vậy Đức Phật dạy cách sử dụng tài sản nhằm đem lại cho người tu sĩ sự an lạc, thoát khỏi phiền não trong cuộc sống.

 

NĂM CÁCH GIỮ TÀI SẢN CỦA NGƯỜI TU SĨ

 

1.Trả nợ cũ.

 

Chúng ta phải dành một phần tài sản để trả nợ cũ, nghĩa là phải biết phụng dưỡng cha mẹ. Trong tài sản mình có phải dành phần để sắm sửa quần áo, vật dụng, thuốc thang và nhiều những thứ khác để chăm sóc cha mẹ. Đó là thể hiện lòng hiếu thảo. Đức Phật dạy ơn cha mẹ đối với chúng ta không cùng tận. Cha mẹ sanh ta ra, giới thiệu ta vào cuộc đời, che chở, nuôi nấng cho ta . Thơ văn Việt Nam có câu :

 

Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ

                     Mây trời lồng lộng không phủ kín ơn cha

 

Hình ảnh nước và mây cho ta một ấn tượng về sự rộng lớn không giới hạn . Tình mẹ, ơn cha như núi rộng, sông dài. Do vậy, làm con phải dành một phần tài sản để báo hiếu cha mẹ. Báo hiếu cần phải làm khi cha mẹ còn sống. Báo hiếu là không chỉ  lo về vật chất mà còn quan tâm đến đời sống tinh thần của cha mẹ. Tức là không làm cha mẹ lo lắng, phiền não là báo hiếu vậy.

 

 Sau khi cha mẹ qua đời, tổ chức tang lễ cho cha mẹ chu đáo. Tụng kinh niệm Phật, hồi hướng phước báu cho cha mẹ. Làm được như vậy đó là trả hiếu được phần nào cũng là dành dụm tư lương cho chính ta sau này. Xin đọc bài thơ của nhà thơ Minh Hớn tặng cho những ai còn cha mẹ để biết cha mẹ chính là quà tặng quý báu nhất của cuộc đời .

Ta còn có mẹ

Mẹ hát đưa ta

Tiếng hát xa xưa

Sao buồn quá đỗi

Nhà ai giã gạo

Giữa buổi trưa hè

Vọng rời kẻo kẹt

Da trời xanh ngắt cửa đông

Người có biết không

Mẹ đã bồng ta

Cả buổi ban đầu

Đưa từng trái bắp củ khoai

 

Câu hát ngày xưa

Chín vàng chín đỏ

Hai mươi tuổi đầu

Mẹ còn coi trẻ

Ngày đó ta về

Mẹ đã ôm ta

Trong lòng của người

 

Thưở ấu thơ và khi lớn lên, ai cũng chịu ảnh hưởng của người mẹ rất nhiều. Người mẹ luôn hy sinh tất cả cho con. Lòng mẹ như đất bao dung, ôm ấp, chất chứa, nuôi dưỡng con cái cho dù đó là những đứa con hư.

 Những ai mất mẹ xin hãy lắng nghe những câu thơ rất giản dị thể hiện sự đau khổ của người con khi mất mẹ. Sự mất mát đó không gì bù đắp được.

 

Mẹ đã mất sớm

Đời con còn nữa

Dù niềm vui thật nhỏ bé trong đời

Từng sợi tóc bạc phơ từng sợi nhỏ

Vì thương con mẹ chẻ làm mười

Trong cô quạnh  suốt đời quá buồn

Tương lai con niềm ray rức của người

Có lúc mẹ hờn trách móc

Nhưng trong lòng lệ mẹ vẫn thầm rơi

Trời đang ấm, sao hồn con buốt lạnh

Dù ngày nay con đã lớn khôn rồi

Con chợt hiểu, cho dù bao nhiêu tuổi

Mất mẹ rồi đời vĩnh viễn cô đơn

Từ mộ lạnh mẹ có nghe con khóc

Khóc hôm nay và mãi mãi trong cuộc đời.

 

Tận trong sâu thẳm tâm hồn tác giả, nỗi nhớ mẹ không bao giờ nguôi. Tình cha nghĩa mẹ biển đông, tình con đáp lại giọt sương đầu cành. Nhỏ bé, mong manh biết dường nào.

Đức Phật dạy cuộc đời ta dù bao nhiêu tuổi cũng vẫn là con của mẹ. Nên ai cũng phải biết để dành một phần tài sản chăm lo cho cha mẹ, đền  đáp công ơn cha mẹ. Nếu cha mẹ chưa biết quy y, cúng dường, bố thí thì người con phải tìm cách giúp cha mẹ biết Phật pháp để làm theo lời Phật dạy. Đó chính là cách đền ơn cao quý nhất.

Khi vua cha Tịnh Phạn bị bệnh, Đức Phật đã về bên Ngài ngày đêm chăm sóc và thuyết pháp cho cha nghe.

Khi Vua băng hà, Đức Phật đã tự tay tẩm liệm và chôn cất.

Trong giới luật của người xuất gia, nếu cha mẹ còn sống nhưng không ai nuôi nấng , người tu sĩ có quyền đi thọ bát để nuôi cha mẹ. Trong kinh Đức Phật có kể câu chuyện về con quạ. Con quạ là tiền thân của Đức Phật. Con quạ mỗi ngày đi kiếm ăn nuôi cha mẹ. Cha mẹ con quạ bị mù. Một ngày nọ con quạ sập bẫy người thợ săn. Con quạ khóc khi thấy người thợ săn đến. Người thợ săn hỏi:

-         Bộ mi sợ chết lắm sao ?

Con quạ nói:

-         Tôi không sợ chết, giờ bị sập bẫy thì không biết ai nuôi cha mẹ tôi.

Người thợ săn cảm động trước lòng hiếu thảo của con quạ bèn thả nó ra.

 

Chúng ta hãy tập quan sát thế giới của loài vật ở chung quanh. Con gà mẹ luôn xòe cánh che chở bầy gà con mỗi khi con diều hâu tới. Con chó, con mèo, con voi, con khỉ cũng có cách thương con, lo cho con rất cảm động .

Dù là kiếp thú nhưng mỗi loài vật cũng có tình cảm, có lòng thương con vô bờ bến vậy.

 

2. Cho vay nợ mới.

 

Cho vay nợ mới nghĩa là phải có bổn phận trách nhiệm nuôi con. Tài sản chúng ta có, dành một phần để nuôi nấng, giáo dục con cái nên người. Người tu phải biết chăm sóc, giáo dục, hướng thiện cho con trở thành người hữu ích trong gia đình, xã hội, đạo pháp. Đức Phật dạy một phần tài sản cha mẹ sẽ đầu tư cho các con. Tùy theo khả năng của cha mẹ mà cho con học hành. Ví dụ, người có khả năng kinh tế thì cho con du học nước ngoài, ít hơn thì học trường dạy song ngữ, sáng học tiếng Việt, chiều học tiếng Anh. Nếu kinh tế ít hơn nữa thì học trường bình thường như bao nhiêu người khác. Đó mới là những bậc cha mẹ có trách nhiệm lo cho tương lai của con. Nhưng thật ra đâu phải ai cũng làm được như vậy. Có em tới lớp 6 là nghĩ học rồi. Không phải vì vậy mà nói cha mẹ thiếu trách nhiệm với con. Chẳng qua là khả năng kinh tế chỉ cho phép làm tới đó thôi. Như vậy ngoài việc cho con học chữ, học nghề để ổn định cuộc sống sau này, cha mẹ cũng nên biết giúp con mình sống đạo đức, biết hướng thiện để gieo nhân lành, biết sống yêu thương và chia sẻ với mọi người chung quanh.

Trong kinh Phật có kể câu chuyện một ông vua có người con cực kỳ thông minh, bướng bỉnh, hiếu động. Tuổi thơ của Hoàng tử làm nhà Vua rất khổ tâm. Vì sợ con sẽ trở thành người hư hỏng nên vua gởi Hoàng tử cho ông đạo sĩ dạy dỗ. Một hôm khi xuống núi cùng với vị đạo sĩ, Hoàng tử thấy hoa đẹp bèn hỏi:

-         Thưa đạo sĩ, đây là bông hoa gì?

Đạo sĩ nói:

-         Đây là bông Ca xí

-         Vậy bông này ngọt hay đắng, chua hay cay, vị như thế nào?

-         Hoàng tử muốn biết, hãy bẻ một bông nhai thử.

Hoàng tử bèn bẻ một bông đưa lên miệng nhai thử, thấy đắng liền trách đạo sĩ:

-         Tại sao ông biết đắng mà còn kêu con thử.

Sau đó Hoàng tử ra lệnh chặt hết tất cả những cây bông Ca xí này. Đạo sĩ thấy vậy bèn nói:

-         Hoàng tử phải bớt nóng giận, suy xét kỹ trước khi hành động. Nếu chặt hết cây bông này vì nóng giận thì người dân sẽ kết tội Hoàng tử rằng chỉ vì cây bông có vị đắng mà đã triệt phá chúng, rằng chưa nắm quyền mà Hoàng tử đã có thái độ mất lòng dân.

Lời dạy đúng lúc của vị đạo sĩ đã giúp cho Hoàng tử hiểu ra và không làm nữa. Từ đó hoàng tử siêng năng học tập, dần dần chuyển hóa theo lời dạy của Thầy trở thành vị Hoàng tử hiền lành , tài giỏi, có kiến thức sâu rộng. Sau khi kế vị Vua cha,  Hoàng tử đã đem lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho muôn dân.

 

3. Đỗ vào hố sâu.

 

Tài sản có được đổ vào hố sâu tức là chi dùng cho việc ăn uống, mua sắm, thuốc thang khi bịnh hoạn. Ai có nhiều tiền thường thích sắm hàng hiệu. Đi chùa thì sắm đồng phục, kèm theo chuỗi hạt đeo cổ, đeo tay. Tức là một phần tài sản để cho ta hưởng thụ những nhu cầu trong cuộc sống. Nhưng Đức Phật dạy rằng ta đã đổ vào hố sâu những vật chất tiện nghi mà không biết tri túc, phung phí nhiều tiền cho những thói quen hưởng thụ hằng ngày. Ví dụ : ăn thì phải sơn hào hải vị đôi khi không có tính nhân bản. Ngày nay người ta ăn óc khỉ khi nó đang còn sống, ăn cá chiên khi nó đang còn thở. Thậm chí người ta còn ăn cả thai nhi. Việc ăn uống như thế là không hợp với lẽ đạo. Nếu những ai tiếp tục đời sống hưởng thụ trên sanh mạng kẻ khác như vậy chắc chắn sẽ không tồn tại lâu, tuổi thọ không cao. Mỗi người ai cũng có phước và tội riêng của mình. Nếu làm phước nhiều quả lành trổ hoài . Nếu làm ác nhiều quả xấu sẽ đến và tự sụp đổ. Người làm ác nhiều, khi trổ quả thì rất khủng khiếp. Sư có biết một người phụ nữ 50 tuổi ở miệt Đồng Bằng sông Cửu Long. Chị này rất nhanh nhẹn, năng động làm quản lý một nhà hàng ăn uống. Hằng ngày nhà hàng này tiêu thụ một số lượng rất lớn thịt gia súc , gia cầm, các loại cá sông, cá biển, chim trời v…v…Trong suốt ba  mươi năm như thế không biết bao tội lỗi nào mà kể những sanh mạng của các chúng sanh đã bị cắt đầu, lột da, ăn tươi , nuốt sống, hoặc quăng vào chảo dầu chiên xào, thảy vào nồi nước sôi luộc chín, hoặc nướng tái trên bếp than đỏ lửa. Một hôm người phụ nữ này đang làm việc bỗng dưng cơn nhồi máu cơ tim rồi chết. Đó là cái chết rất bất ngờ làm cho ông chồng thương xót, khóc than thảm thiết. Cũng có người đang đi trên đường bổng cây cột điện ngã đè chết. Có người đi bộ trên lề đường bị bánh xe sút ra văng tán vô ngực chết tại chỗ. Những cái chết ấy nếu nhìn theo thuyết nhà Phật đều có thể lý giải rõ ràng theo nghiệp nhân quả.

 

Những tác phẩm văn học nghệ thuật thường phản ánh cuộc sống. Trong phim ảnh, nhân vật chánh diện là những nhân vật hiền lương, hào hiệp anh hùng dù có bị gian nan, đau khổ cách mấy cuối cùng vẫn là người chiến thắng, được ca ngợi và ngưỡng mộ.

 

Đức Phật dạy cách sử dụng tài sản đổ vào hố sâu là phải biết tiêu dùng làm sao cho hợp lý. Cũng có câu chuyện kể ông bá hộ giàu có tài sản nhưng lúc chết không người thừa kế. Tài sản đều sung vào công quỹ vua Ba Tư Nặc. Vua đến gặp Đức Phật và thưa với Ngài rằng:

-         Bạch đức Phật, sáng nay có một người bá hộ giàu có muôn phần nhưng lúc còn sống thì keo kiệt, bủn xỉn, ăn không dám ăn, xài không dám xài, phương tiện đi là con ngựa già yếu xưa nay không hề thay đổi. Bạch Thế Tôn, có thể cho Trẫm một lời khuyên về trường hợp này không ?

Đức Phật nói :

-         Ông bá hộ này cách đây khoảng 500 kiếp về trước, có một vị Phật độc giác đứng trước nhà ông ta xin ăn. Ông bá hộ kêu người nhà bưng cơm ra cúng dường. Cúng xong, ông bá hộ thấy tiếc vì nghĩ rằng không biết ông sư này có tu tốt hay không. Ông ta lại nghĩ giá như mình đem chén cơm này cho tôi tớ trong nhà ăn còn có ích hơn. Như vậy, ông bá hộ có thiện tâm bố thí cúng dường lúc ban đầu. Nhưng sau ông ta có lỗi là chính ông ta không tự tay bưng cơm cúng dường mà sai tôi tớ làm. Và sau khi làm thì lại tiếc của. Vì vậy, mặc dù ông ta có phước giàu có nhờ bố thí nhưng không xài được vì đã sanh tâm tiếc của cúng dường, đến khi hết tuổi thọ, của cải sung vào công quỹ. Vậy chúng ta  phải bỏ cái tâm bỏn xẻn, ích kỷ khi làm điều thiện

 

4.Trải trên mặt đất.

 

Chúng ta dành một phần tài sản, tiền bạc có được để đóng thuế cho chính phủ quốc gia nơi mà ta sinh sống. Tiền đóng thuế đó sẽ giúp cho xã hội dùng vào những việc như bảo vệ quốc phòng, sửa chữa đường sá, xây cầu, xây trường, bệnh viện v.v…Lời dạy này của Đức Phật có chiều dài hơn 2.635 năm, ngày nay vẫn rất còn nguyên giá trị trong cuộc sống. Nếu người Phật tử mà trốn thuế thì đó không phải là người Phật tử thuần thành. Dùng 50 kw điện mà chỉ trả tiền 20 kw thì đó là một dạng ăn cắp. Ta đừng nghĩ như thế là tiết kiệm cho ngân quỹ gia đình vì điều gian dối đó sẽ hủy hoại tâm ta. Tâm không đạo đức, tâm không lương thiện thì quả bất thiện sẽ đến. Phạm giới trộm cắp thì người  Phật tử chơn chánh không làm vì chúng ta tin nhân quả, nghiệp báo. Đôi khi trong cuộc sống sẽ có những chuyện xảy ra bất ngờ làm ta hao tiền tốn của . Ví dụ ta bị đau bệnh, bị mất cắp tiền bạc. Đó cũng là một cách trả quả cho sự phạm giới.

 

Đức Phật dạy chúng ta phải thuần hóa tâm hồn. Mỗi hành vi, thái độ hằng ngày ta phải đưa nó về với triết lý căn bản nhất là nhân quả, nghiệp báo để thấy sợ và làm những gì hợp với lẽ đạo mà thôi.

 

5. Chôn của để dành. 

Chúng ta dành một phần tài sản để làm việc phước thiện, bố thí, cúng dường như xây chùa, xây tháp, cúng dường trai tăng, tặng nhà tình thương cho người nghèo, cho thuốc men những người đau ốm, tặng cơm nước, áo quần cho người đói lạnh. Trong những khóa tu, quý Phật tử thường cúng dường thực phẩm, nước uống cho các vị hành giả. Đó là thể hiện tâm bố thí. Vật thí là cúng một bữa ăn cho các thiền sinh khóa tu. Đối tượng cúng dường là những người dành thời gian tu tập hoặc một ngày hoặc bảy ngày. Những  phật tử có mặt trong khóa tu dù có dễ duôi đi nữa thì chắc chắc vẫn hơn những người đang lang thang ngoài kia, trong các quán nhậu uống rượu bia, trong các quán bar ca hát điên cuồng hoặc trong những sòng bài thâu đêm suốt sáng. Và còn tốt hơn vạn lần những ai mê muội cứ trồi lên, ngụp xuống uống nước sông Hằng mong rửa sạch tội lỗi.

 

Qúy vị ngồi đây là thanh lọc tâm, là tâm đại thiện, là đang tiến dần đến bờ giác ngộ. Chắc chắn quý vị phải có duyên lành từ nhiều đời nhiều kiếp mới có thể ngồi đây gieo hạt giống bồ đề cho đời này, đời sau. Nếu không đầy đủ nhân duyên, chúng ta chưa chắc đã gặp nhau ở đây. Trong cuộc đời, đến đi đều nhân duyên. Nhân duyên, trùng trùng nhân duyên là vậy. Vừa duyên vừa có đạo tâm. Nếu chỉ có duyên mà không có đạo tâm thì ngồi nghe pháp một giờ cũng không chịu nổi. Tâm đẹp, tâm sáng nên ai cũng rạng rỡ, vui tươi. Tâm mát mẻ, tĩnh lặng nên ai cũng có chút oai nghi, thân tướng an lạc khi ngồi nghe pháp. Mặc dù những gánh nặng gia đình vẫn còn nguyên đó, những lo toan, vất vả vẫn còn dư âm nhưng giây phút quý vị ngồi đây nghe pháp , cái tâm đó, cái thân đó là thân tâm an tĩnh. Thật là quý báu.

Sắc diện tươi tốt

Tâm không bịnh

Thân già

Nhưng sắc pháp không già

 

Vậy hãy biết chôn của để dành  cho kiếp mai sau. Có câu chuyện kể về  một người  nữ lấy mật ong cúng dường Đức Phật độc giác và nguyện được làm vua. Trên đường về, có một cô thiếu nữ cúng dường cái vợt để lọc mật ong. Cô tín nữ bạch với Phật độc giác rằng :

-         Con là tín nữ thành tâm cúng dường cây vợt để lọc mật ong, xin Ngài chứng minh cho con, xin cho con kiếp sau được làm hoàng hậu.

Đức Phật độc giác đăm chiêu rồi hoan hỷ vì Đức Phật độc giác chính là hiện  thân của phước báu vô lượng vô biên cho những ai có tâm thành cúng dường.

 

Khi một vị tu thiền định nếu đắc đạo quả, ai đến cúng dường sẽ có phước báu nhiều vô số kể. Ngày xưa khi ngài Xá Lợi Phất xả thiền duyệt, có hai vợ chồng bà la môn nghèo cúng dường ngài một bữa cơm trưa. Nhờ sự cúng dường đó mà sau này khi họ cuốc đất làm ruộng thì cuốc đâu cũng thấy vàng. Đó là phước cúng dường họ được hưởng. Cho nên nói phước ai nấy hưởng, không có so bì chi cả. Phước mà tạo đúng pháp, hợp đạo thì mãi mãi tồn tại, không ai có thể lấy mất của ta. Ngày nay có những người kinh doanh bất động sản, xưa mua đất chỉ có 20 cây vàng. Nay cũng miếng đất ấy bán lại 2000 cây vàng , làm chơi ăn thiệt đó là nhờ phước báu đã gieo trồng, tích lũy công đức nhiều đời nhiều kiếp.

 

Như vậy , Đức Phật dạy có năm cách sử dụng tài sản của người cư sĩ:

- Đền ơn, báo hiếu công ơn sinh thành, nuôi dạy của mẹ cha.

- Lo cho con cái với tất cả bổn phận, trách nhiệm

- Phục vụ nhu cầu đời sống hằng ngày không phung phí

- Đóng thuế để góp phần xây dựng xã hội ngày càng tốt đẹp

- Làm phước, bố thí, cúng dường không so kè, tính toán .

 

Bài pháp đến đây cũng vừa phải lẽ. Sư thành tâm cầu nguyện hồng ân Tam bảo gia hộ cho Ngài Trụ Trì chùa Đức Hòa luôn có nhiều sức khỏe để tiếp tục hoằng pháp, độ sinh; Cầu nguyện cho quý vị hành giả luôn được năm điều hạnh phúc trong Phật giáo. Đó là sống lâu, sắc đẹp, an vui, sức mạnh.

 

NAM MÔ PHẬT PHÁP TĂNG TAM BẢO

 

                                                                    Tn Quang Quyên ghi chép

 

Nguồn tin: TN. Quang Duyen

Bình luận

  • Security code

Lên đầu trang